Chương 30: Ai Mới Là Kẻ Chờ Đợi!

Lãnh Phong đặt tinh linh lên ngọn cỏ vô ưu. Hắn nóng lòng chờ đợi. Đã gần hết một ngày rồi cô ấy ra sao?" Lam Ngọc nhất định phải đợi anh, nhất định"

- nhớ tránh người trong Cổ Thành thật tốt, bị bắt gặp sẽ rất rắc rối!

Tinh linh vô ưu vừa rắc bụi tiên vừa nhắc nhở trước khi hắn biến mất đến với vùng đất huyền bí.

Lãnh Phong nhìn vùng đất xa lạ, cảm nhận linh khí chiếc vòng làm từ cỏ vô ưu cô đang đeo. Dì đã nhắc hắn cách cảm nhận linh khí này. Hắn âm thầm thấy may mắn khi đã tặng cô chiếc vòng đó. Hắn thấy ghét cảm giác khi luôn tìm kiếm cô trong vô vọng. Gần năm trời trước chịu dày vò làm hắn sợ hãi.

Nơi đây có rất nhiều cỏ vô ưu, hắn chỉ cần đọc vài yêu cầu bằng cổ ngữ các cây cỏ vô ưu này sẽ thì thầm nơi cô ở đâu. Hắn đi theo phương hướng chỉ dẫn dần dần đi sâu vào vùng đất Cổ Thành. Vừa đi vừa che giấu khí tức, không ít lần xuýt chạm chán với những tinh linh khác đang làm việc. Hắn chưa bắt gặp người ở đây. Mọi chuyện có vẻ diễn ra suôn sẻ lạ thường.

~

- Vô Lãng, buông tôi ra.! Anh có nghe không?

Lam Ngọc cố gắng cạy bàn tay hắn đang nắm chặt tay mình kéo đi. Cô tức giận mà không thể phát tiết. Cô là người xui xẻo đến cực độ. Có phải 18 kiếp trước mức xui xẻo dồn vào kiếp này hay không. Hôm nay là ngày cô cưới mà cũng không tha. Cô nhìn bộ váy cưới trắng tinh lại nhìn chiếc nhẫn trên tay lâm vào im lặng mặc cho Vô Lãng đưa đi.

Thấy cô không nói thêm lời nào nữa Vô Lãng quay đầu thoáng nhìn cô tiếp tục dắt cô đi. Nội tâm hắn đang đấu tranh mãnh liệt. Hắn có nên lấy đi hạnh phúc của người khác để lấy về hạnh phúc cho riêng mình? Có hay không ích kỉ một lần cho bản thân vì hắn đã đợi quá lâu rồi. Nhưng khi biết có một quõang thời gian chung sống với cô hắn lại chần chờ. Mặc dù biết thời gian ấy nụ cười ấy của cô không phải Tuyết Nhi nhưng cô đã cũng cố cười với hắn. Kí ức đó thật đẹp!

Nếu Tuyết Nhi chọn rời xa hắn sao lại để Lam Ngọc thay thế ình. Việc làm đó của Tuyết Nhi đã làm cho Vô Lãng không thể dứt khoát. Hắn rất muốn đưa người hắn yêu trở về nhưng lại không muốn nhìn cô hồn phi phách tán. Thứ suy nghĩ tối bời này khiến hắn chau mày, nắm lấy tay cô chặt hơn.

Đi thêm một đoạn, Vô Lãng chợt dừng lại làm cô đâm đầu vào lưng hắn. Cô lười kêu ngồi xuống thảm cỏ nhất định không chịu đi tiếp. Có trời mới biết hắn đưa cô tới chỗ. Cô muốn chạy về nhà, muốn ôm tên mặt lạnh kia, cô muốn chồng cô. Thở dài cô ngắt vài ngọn cỏ tết vòng nguyệt quế.

- Vô Lãng! Đôi khi một vài thứ không như ta muốn. Cố chấp như thế có được gì không?

Cô vẫn cúi đầu chăm chú vào làm vòng nguyệt quế. Cô mỉm cười nhớ lại lúc bé gặp Lãnh Phong. Cô đã tặng hắn vòng hoa do cô tự làm. Có thể cô sẽ vĩnh viễn quên kí ức ấy nếu như Lãnh Phong không nhắc lại với cô.

- ta không muốn phải chờ đợi thêm nữa khi có hi vọng đưa Tuyết Nhi trở về.

Vô Lãng cùng ngồi xuống bứt những bông hoa nhỏ đưa cho cô tết vòng nguyệt quế.

Cô cũng tự nhiên nhận lấy. Hai người họ như hai người bạn tri kỉ nhất vì cô rất đỗi hiểu hắn. Nếu muốn dùng thân xác cô để linh hồn Tuyết Nhi chiếm lấy cô cũng không oánh trách gì hắn. Nhưng cô cảm nhận được người con gái ấy không muốn trở về nữa. Nếu muốn trở lại Tuyết Nhi đã không nhờ cô và thân xác cô ấy vẫn được nguyên vẹn khi hồn cô quay trở lại hiện tại. Thân xác Tuyết Nhi đã hóa thành tro bụi ngay sau đó không bao lâu.

- anh nghĩ cô ấy muốn như thế không?

Vô Lãng lặng người nhìn vòng hoa cô tết xong không nói gì chỉ nói hai lời xin lỗi.

- xin lỗi!

- không phải xin lỗi vì tôi tin tưởng Lãnh Phong sẽ mang tôi trở lại. Không phải tôi không muốn giúp anh nhưng tôi cũng muốn đấu tranh cho hạnh phúc riêng mình. Đời người bình thường như tôi có được bao nhiêu.

- chờ đợi rất mệt mỏi! Vô Lãng nói nhẹ vào không khí.

- cô ấy còn chờ đợi mệt mỏi hơn anh! Lam Ngọc ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Vô Lãng.

- có đúng như vậy không? Vô Lãng đứng dậy nhìn cây trâm trong tay.

Cô nhìn cây trâm ngọc! Này! Nó đang ở nhà cô sao lại trong tay hắn vậy. Nếu lấy đi dễ thế thì đưa cô giữ làm cái gì. Đôi lúc cô không hiểu nổi người này đang suy nghĩ cái gì. Có phải sống quá lâu nên có vấn đề?

- hết hôm nay thì không cần phải chờ đợi.

Ngạo Thiên xuất hiện dùng sợi dây bạc mỏng trói chặt người cô lại, kéo về phía mình. Ông ta cười lạnh, đưa móng tay sắc nhọn cứa từng đường lên cánh tay cô. Nét cứa đan xen, máu chảy ra vương lên bộ váy trắng thuần.

Cô mím môi chịu đau, vòng hoa nguyệt quế đã bị cô xiết chặt trong tay nhàu nát. Cánh hoa bị vò vặn vẹo.

- ông không được làm thế! Vô Lãng rút kiếm Hắc Ma chĩa về phía Ngạo Thiên.

- sao? Không muốn người kia trở về? Ngạo Thiên cười lên ha hả, tiếp túc cứa lên hay cánh tay cô.

- ông...! Vô Lãng buông thõng tay kiếm nhìn cô rồi nhìn cây trâm trong tay. " Tuyết Nhi còn chờ đợi mệt mỏi hơn" có đúng không? Hắn nắm chặt cây trâm ngọc rồi ngẩng đầu nhìn về phía Ngạo Thiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!