Lãnh Phong xem xét vị trí kim đồng hồ chỉ, đưa tay khởi động lại đồng hồ. Ba kim đồng hồ vẫn tụ lại ở cùng một vị trí 12 giờ.
- bị hỏng? Hắn nhìn mặt đồng hồ cố gắng tìm vị trí kim chỉ. Ba kim đồng hồ cùng chỉ một nơi có nghĩa nơi đó không tồn tại. Hoặc kim chỉ sai hoặc nơi đó quý bí ẩn.
- đồng hồ vẫn hoạt động tốt! Con nghĩ lại hướng này xem.
Lão nhìn đồng hồ nghĩ tới một miền xa xôi.
- vùng đất Cổ Thành! Mẹ con từng lớn lên ở đó. Nếu Lam Ngọc bị đưa tới đó... con không có cách tới nơi đó. Tay hắn nắm chặt chiếc đồng hồ.
- sư phụ từng tới một lần nhưng được người ở đó dùng cách của riêng họ đưa tới. Ta cũng không biết.
- con sẽ hỏi bà ấy! Mẹ con sẽ biết!
- Lãnh Phong, mẹ anh đã chết rồi!
Âu Dương nhìn hắn nhắc nhở.
- cuốn sổ nhật kí sẽ giúp anh nói chuyện với linh hồn kí ức của bà ấy! Em cùng mọi người trở lại chỗ sư phụ. Nếu tìm ra cách vào anh sẽ nói cho Thương biết.
Hắn dùng thuật di chuyển biến thân tới tòa lâu đài cũ. Nhìn vườn cây tỏa bóng lại nhớ hình dáng của cô đi bên hắn. Ăn nhánh dược trị thương của Ái Ái, hắn bước vào lâu đài.
Lên tầng trên, hắn mở ngăn kéo mang ra một cuốn sổ nhỏ viết trên giấy da. Cuốn nhật kí ghi tên hai chữ Tiểu Vi. Gáy sách và bìa sách được làm từ vỏ cây phong ở vùng đất Cổ Thành huyền bí.
Hắn chạy xuống tòa sảnh, ngồi trên ghế rộng êm ái hồi hộp mở cuốn nhật kí. Trang nhất mở ra giọng một người phụ nữ nhẹ nhàng thoảng qua tai:
" sống hay chết chỉ là mất đi và tồn tại giản đơn. Linh hồn kí ức ta lại luôn bên ngươi"
- mẹ! Lãnh Phong ngước nhìn người phụ nữ hư ảo đang đứng trước mặt.
" hôm nay con mẹ đã thật trưởng thành!" Người phụ nữ này là linh hồn kí ức của mẹ hắn. Bà ấy đã gán kí ức của mình lên cuốn sách nhờ một phép thuật cổ xưa.
" con mặc bộ áo chú rể này rất đẹp. Không nghĩ có một ngày mẹ lại được nhìn thấy con" bà thì thào bên tai hắn, linh hồn kí ức ấy ngồi xuống bên cạnh hắn.
- mẹ... cô ấy...! Hắn nghẹn ngào nhìn bà, kìm nén xúc động. Hắn chỉ còn cô, nếu không thấy cô hắn thấy thở cũng mệt mỏi. Chậm một bước cô ấy vĩnh viễn sẽ không tồn tại trên thế gian này. Tá thi hoàn hồn
- một khi linh hồn Tuyết Nhi nhập vào thân xác cô thì cũng là lúc cô hồn phi phách tán."
- mẹ biết! Cô bé ấy luôn ở đây!" Bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc đỏ giống mình của đứa con trai, rồi đặt tay lên trái tim hắn.
Giọng của linh hồn nhẹ như cánh hoa rơi trong gió, Như có như không. Hắn ngả người xuống ghế, nhớ tới cô trong vòng tay, nhớ khuôn mặt tròn đáng yêu ngủ ngon giấc.
- mẹ! Cô ấy sẽ mãi ở bên con chứ? Hắn thì thầm hỏi một câu, hương hoa tường vi tỏa ra làm hắn từ từ chìm vào giấc mơ kí ức. Hắn như đứa trẻ bị lạc tìm được chỗ dựa.
" sẽ mãi là như vậy!" Bà thơm lên trán hắn, nhẹ nhàng hát lên bài ca cổ.
" hỡi kí ức xưa cũ, hãy sống lại
Đưa những người đã khuất trở về
Đến đây và đừng hỏi tại sao
Khi ánh sáng của ngày dần tắt
Cũng là lúc màn đêm kéo xuống
Âm thầm dõi theo ngươi
Đừng buồn buồn rầu, đừng tiếc nuối
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!