Chương 28: Đám Cưới

Cô thấp thỏm ngồi trong phòng trang điểm chờ đợi. Tim cô đập bình bịch. Cô đưa tay vuốt ngực giữ bình tĩnh cô đang tưởng tượng ra cô và anh cùng bước trên thảm trải dài đi vào lễ đường. Lỡ mình đang đi mà trượt chân thì sao nhỉ? Cô lắc lẵc đầu xua tan suy nghĩ vớ vẩn.

- Lam Ngọc đừng căng thẳng như thế, xem kìa mặt cậu cứng đơ như cục đá.

Khả Dĩnh xoa bóp vai cô cho thả lỏng cơ thể.

Thực ra cô từng thành thân rồi đấy nhưng đó chỉ là giả làm Tuyết Nhi mà thôi. Còn đây chân chính là đám cưới quyết định cả đời cô đấy, không căng thẳng sao được.

- Tiểu Khả mình cảm thấy có j đó hơi hơi khó chịu, nóng lòng như có việc gì đó sẽ xảy ra! Cô xoắn xoắn hai tay vào nhau nhìn cô bạn thân.

- do cậu căng thẳng quá thôi! Nhìn xem ngày cưới cô dâu đẹp nhất nha! Khả Dĩnh đưa mặt cô về phía gương cười toe.

- mong là vậy!

- chị Lam Ngọc!

Hai tiếng gọi cất lên một là của Tiểu Mặc, một là Ái Ái. Tiểu Mặc hôm nay mặc bộ váy hồng dài tới đầu gối tôn lên làm da trắng, tóc búi cao ra đằng sau trông cá tính hơn thường ngày. Ái Ái mặc bộ váy trắng xinh xắn trên đầu đội vòng hoa nhỏ nhỏ xinh xắn như một thiên thần.

Nhiệm vụ của Ái Ái hôm nay là cùng tiểu quỷ Thương đứng tung cánh hoa. Từ khi theo cô nó mũm mĩm ra không ít da không còn vàng vọt mà trắng trẻo người cũng nhiều thịt hơn. Đôi mắt hồng ngọc nhìn cô chớp chớp.

- hôm nay chị làm công chúa nha!

- ừ, công chúa xinh đẹp nhất. Cô véo véo má nó.

Tiểu Mặc cầm lược chải lại vài ngọn tóc cho cô. Cài một bông hoa tường vi nho nhỏ lên mái tóc cô.

- chị Lam Ngọc hôm nay bọn em sẽ cho chị một đám cưới hoàn hảo nhất. Em và Âu Dương có món quà đặc biệt dành cho chị!

- ai nha! Chị rất mong ngóng. Cô nhìn đồng hồ sắp tới giờ tổ chức.

Đám cưới của cô không có nhiều khách mời. Đúng ra tính cả cô dâu và chú rể vào chỉ có 9 người. Ba cô không tham dự được, cô cũng mời Trần Hạo Thiên nhưng anh ta lại đi công tác bên Pháp để tìm hiểu thêm về rượu nho nên không tới dự được. Còn mẹ cô thì cô không mời. Bà nhận ra cô không mới là vấn đề.

Đám cưới có người cao tuổi nhất làm chủ hôn, cô nghĩ lão là người cao tuổi nhất trên cái quả đất này ý chứ. Lão Ngữ Cổ hôm nay thay bộ áo mới không còn như ông lão nhà nghèo nữa. Hai bên đều không có bố mẹ dự nên lão chính là người quan trọng cho việc chủ hôn.

Cô rất hài lòng với những gì mình đã có. Không cần tổ chức một đám cưới lớn mà cô chỉ cần mấy người luôn bên cô là đủ.

- chị! Tới giờ rồi! Âu Dương mở cửa vươn tay dắt cô ra ngoài. Cậu thay ba trao cô đi lấy chồng.

Khả Dĩnh chạy theo nâng váy cho cô. Tiểu Mặc bế Ái Ái ra ngoài trên tay cầm theo giỏ cánh hoa.

Nơi tổ chức đám cưới là một nhà thờ nhỏ ở ngoại ô thành phố cô ở. Nhà thờ này đã nhiều năm không ai trông coi, không một vị cha xứ. Vài ngày trước mấy người đã thu dọn lại dốc công trang trí lại. Nhà thờ bỗng trốc trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết. Hoa hồng kết thành quả cầu lớn nhỏ gắn lên, thảm trải từ ngoài cửa tới tận trước ghế lão Ngữ Cổ ngồi. Dải lụa kết lại treo lên khung cửa sổ, hai bên đường đi dành cho cô dâu và chú rể là hai hàng hoa đủ loại vẫn khép nụ chưa nở.

Trong nhà thờ ánh sáng phép thuật lấp lánh.

Cô đang bước từng bước bên cạnh em trai, nhìn cửa nhà thờ ngày một gần. Cô có thể thấy Lãnh Phong mặc bộ áo chú rể lịch lãm đứng đó chờ cô. Mắt anh chưa rời cô một chút nào.

- Lam Ngọc cho suy nghĩ lại lần cuối! Khả Dĩnh theo sau trêu chọc cô, Khả Dĩnh biết được hết thân phận bọn họ vì Lam Ngọc đã kể cho. Đầu tiên tất nhiên là cho cô nói linh tinh sau đó ngạc nhiên rồi cuối cùng chấp nhận sự thật. Mấy hôm tiếp xúc với mọi người Khả Dĩnh lại thấy khá thích thú.

- tớ không bỏ chạy đâu! Cô khẳng định với bản thân vững bước tới chỗ Lãnh Phong.

- hình như tôi tới muộn! Vô Lãng đột ngột xuất hiện đi phía sau Khả Dĩnh.

- á ! Yêu quái! Khả Dĩnh hét toáng lên khi thình lình thấy người sau mình. Sau khi nhìn lại mặt Vô Lãng thì có xu hướng chảy nước miếng! Chẹp, người đẹp a!

Lam Ngọc cũng không bất ngờ , dù sao Vô Lãng cũng là khách mời.

Vô Lãng mặc bộ áo cổ đại đỏ thắm, cô nhìn lướt qua khóe môi giật giật!@@. Lại là áo tân lang! Cô muốn phun huyết tại chỗ. Hắn còn có thể mặc bộ nào khác được không.

Đưa tay cho anh nắm cô cùng anh bước trên thảm vào lễ đường. Cô cười mãn nguyện nhìn anh cuối cùng cũng được bước bên nhau. Chỉ còn đoạn ngắn nữa là cô chính thức bên anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!