Chương 27: Ngạo Thiên

Đêm mưa lạnh, lâu đài cổ chìm trong màn mưa. Những bụi tường vi ướt đẫm, cánh hoa bị mưa gió táp vào dập gẫy không còn tươi tắn dưới ánh trăng bạc.

Một bàn tay vươn ra đỡ lấy bông hoa tường vi, cố che đi mưa gió. Mưa nặng hạt vẫn rơi xuống mu bàn tay theo khẽ tay nước mưa nhỏ giọt xuống. Người đàn ông đứng lặng trong để nước mưa thấm ướt. Nước nhỏ từng giọt lăn theo khuôn mặt đã có phần già đi.

Ngạo Thiên đứng đó rụt tay lại nhìn những bông tường vi bị nát trong mưa. Như có gì đó kích thích ông lấy kiếm điên cuồng chém về bụi hoa. Cành lá rơi đầy đất tàn hoang.

Trong đầu ông ta có một giọng nói vang lên " giết hết tất cả những gì cản đường mình!"

Ngừng chặt chém, ánh mắt ông hằn tia máu, mặt vặn vẹo kìm nén.

" Tiểu Vi, ta thật xin lỗi nàng"

" không, ngươi không có tình yêu, tình yêu không giúp ngươi mang tới quyền lực"

" ta..."

Ngạo Thiên trở về bộ dạng bình thường, thu kiếm đi về phía bậc thềm. Giẫm lên cỏ Vô Ưu, lá bị giày xéo dưới chân. Cây cỏ này mang nước mắt cuối cùng của hắn cũng mang tình yêu cuối cùng của hắn.

Đẩy cửa bước vào gặp Lãnh Phong và Lam Ngọc. Cô vẫn đang ngủ say được hắn ôm trong lòng. Lãnh Phong không ngủ ngắm nhìn cô. Cảm nhận được khí tức của Ngạo Thiên hắn cũng không ngẩng đầu lên nhìn, chăm chú vén gọn tóc cho cô.

- ông tới đây làm gì?

Không ai trả lời, Ngạo Thiên chỉ đứng chốc lát rồi biến vào màn mưa mù mịt.

Lãnh Phong thấy ông không buông lỏng cảnh giác. Khi ông ta đi nhanh như vậy làm hắn bất ngờ. Ông ta tới đây làm gì? Mọi việc giữa mẹ và ông ta chính ra đã kết thúc vào năm đó rồi. Mối ràng buộc duy nhất giữa bà và ông là đứa con như hắn. Nhưng cũng chấm dứt từ mất ngày trước rồi. Nơi hoang tàn này còn có gì cho ông ta lưu luyến.

Trời đã sáng cơn mưa đêm cũng tạnh, hoa cỏ được nước mưa gột rửa giờ trong xanh dưới ánh mặt trời. Vài giọt đọng lại lấp lánh, dưới nền đất cỏ dại mọc lên li ti.

- anh đưa cho em chiếc vòng Ma Dạ để làm gì vậy?

Cô bước bên cạnh hắn trở về nơi lão Ngữ Cổ ở.

- để biết cô ngốc như em đang lạc ở chỗ nào!

- này, em không ngốc cũng không phải trẻ con! Cô liếc nhìn hắn bất mãn. Cô ngốc ở điểm nào chứ, dù tiền kiếm rất khó nhưng cô cũng kiếm được tiền đi học đại học đấy.

- được, vậy em là trẻ lớn. Hắn vòng qua eo cô rồi hai người cùng biến mất.

Vô Lãng trong phòng trị nội thương mấy ngày nay, buồn chán gảy đàn. Thói quen này hình thành khi hắn gặp Tuyết Nhi. Giờ gảy đàn cho ai nghe? Hắn tự gảy rồi tự mình cảm nhận nỗi đau.

Tay lướt nhẹ trên dây đàn lưu loát, tiếng đàn dừng lại giữa chừng vì dây đàn đứt. Hắn nhíu mi, nâng cây đàn tranh khảm chữ Tuyết cất đi cẩn thận.

Trở lại chỗ ngồi, vươn tay rót trà vào hai chén. Chén trà thứ hai vừa được rót đầy, Ngạo Thiện xuất hiện ngồi xuống, tự nhiên cầm li trà nhấp một ngụm.

- trà ngon! Ông ta đạt chén xuống bình phẩm một câu.

Vô Lãng cũng nhấp trà, đặt chén xuống nhìn ông ta. Hai người không ai lên tiếng trước để vào mục đích. Đối phương đều chờ đợi bên kia mở lời trước.

Cuối cùng Ngạo Thiên mất kiên nhẫn mở lời:

- ta sẽ vẫn giúp ngươi làm việc kia! Nhưng thêm điều kiện ta muốn ngươi giết chết Kẻ Triệu Hồi.

Ông ta âm thầm tính toán, chỉ muốn mượn sức thử xem Lãnh Phong tới đâu. Nếu chết thì tốt còn ngược lại sẽ bị thương tổn không khác gì gần chết cả. Kẻ Triệu Hồi và Ma Vương ông đều muộn hạ.

Vô Lãng nhếch môi cười nhẹ mắt lóe lên rồi nhanh chóng biến mất, ngẩng đầu.

- được! Chỉ cần ông có thể đưa hồn Tuyết Nhi về.

Vô Lãng cũng biết mưu ma trước quỷ của lão, nhưng sau này ai mới là kẻ vào bẫy thì chưa biết được. Giết Lãnh Phong? Hai người đều cân sức nếu lao vào tử chiến như vậy dù giết được Lãnh Phong thì bản thân mình cũng bị thương không nhẹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!