Mấy ngày nay ngoài việc chăm sóc Lãnh Phong cô còn bị hành hạ với việc học võ. Thực chất cô không có tí tố chất nào cả, sau khi nài nỉ lão chuyển từ học kinh công sang tập dùng kiếm cô cũng không tiến bộ.
- nhóc con cầm kiếm cho tử tế không phải như cầm dao thái như thế!
Lão một bên ăn đồ ăn đóng hộp một bên kêu. Cô xoay xoay cây kiếm gỗ đổi tay cầm.
- tư thế sao như cây héo vậy!
Lão lại nhận xét có phần châm chọc cô. Lão chưa thấy ai lại có thể trơ lì với việc học võ như vậy. Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Lãnh Phong tiến lại gần chỉnh lại cổ tay cầm kiếm cho cô. Hơi thở của hắn ngay sát bên tai cô làm cô hơi rụt cổ lại.
- không cần tập có được không?
Tay cô run run cầm kiếm gỗ vì mỏi, nhìn hắn. Cô là cô gái hiện đại, là nhân viên văn phòng cô sao có thể làm mấy việc nhàm chán như thế. Bắt cô cầm kiếm đánh nhau? Cho cô xin đi, cô can bản chỉ biết đánh loạn. Bảo vệ bản thân? Cô cũng không mong xa vời, những kẻ hay " rước " cô toàn tài giỏi! Dù bỏ ra nửa cuộc đời để học võ cô cũng không bằng cái móng tay của họ.
Lãnh Phong nhìn cô cười khổ hắn cũng không thể bên cạnh cô suốt được. Mà theo hắn cô gặp rất nhiều nguy hiểm. Cô có thể lựa chọn con đường sống một cuộc sống bình thường của con người. Từ khi biết tình cảm cô dành ình và hắn dành cho cô, hắn đã không cho phép cô lựa chọn lại. Hắn sẽ bảo vệ cô nhiều nhất có thể. Cô là người khiến hắn cảm thấy mình sống có ý nghĩa.
- được! Nếu em đánh được mạng kiếm gỗ kia!
Hắn xoay người cô chỉ về phía cây bạch dương to lớn treo những thanh gỗ nằm ngang nhau được kết nối với nhau chặt chẽ. Người không biết võ khi chém kiếm vào nó sẽ như đang đánh với một người cầm kiếm thành thạo. Không cẩn thận sẽ bị thanh gỗ đánh lại.
Cô liếc liếc nhìn mạng kiếm gỗ khinh bỉ. Chỉ cần cô đánh lại được đúng không, vì sự nghiệp bản thân cô có cách.
- Âu Dương! Cho chị mượn kiếm!
Cô lấy kiếm Thanh Vân từ tay em trai, chạy lại gốc cây bạch dương.
- cẩn thận, kiếm rất sắc! Hắn nhẹ nhắc nhở. Cô ngốc lơ mơ này tính làm gì vậy. Kiếm sắc như thế khua linh tinh rất dễ bị cứa vào tay.
Cô nhìn mạng kiếm cầm chắc kiếm chém loạn không theo quy tắc. Cô cp nhằm dây cột kiếm gỗ mà chém. Kiếm gỗ rơi lả tả.
Mấy người đứng xem hết hồn! Cô đang phá đồ ra à!
Lam Ngọc thở hồng hộc, cắm kiếm xuống đất đứng thở nhìn đống kiếm gỗ. Quá tốn sức, cô thà chịu mệt lần này còn hơn hàng ngày làm khỉ bám trên cây.
Lãnh Phong đi tới cô rút kiếm ra chĩa về phía hắn.
- anh đã hứa rồi! Không được đổi ý!
Haha, từ nay cô không phải lo tuột tay mà ngã chết trong khi luyện võ. Cô ném kiếm về phía em trai, phủi mông bỏ đi. Chị đây không cần!
- đúng là gỗ mục thì không thể khắc! Lão nhìn cô nhún nhún vai tỏ vẻ hết cách.
- à, tìm được thứ để giúp nó khôi phục tiềm năng của phù thủy chưa?
- sư phụ yên tâm, con tìm được rồi. Lãnh Phong gật đầu rồi đi theo cô.
- vậy mấy ngày nữa ta sẽ tiến hành! Nhớ bảo nó làm thức ăn ngon nghe chưa! Lão oang oang cái miệng gào về phái hắn.
- Lam Ngọc, tối nay đến nhà mẹ anh! Ăn tối xong hắn vừa trả lại chiếc trâm ngọc vừa nhắc cô.
Cô cầm chiếc châm ngọc nhíu mày, nhét lại vào trong túi.
- vậy lấy cho em cỏ Vô Ưu nữa nhé!
Cô rất tò mò loại cỏ đã làm ra chiếc vòng tay cô đang đeo.
Lãnh Phong nhìn cô trong mắt lại chứa tia khó nói. Ngừng một lúc hắn mới nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!