Cảm giác ấm áp của tia nắng ban mai chiếu vào thân thể, Lam Ngọc khẽ cựa mình, vùi mình sâu vào chăn mỏng. Chợt nhớ tới hoàn cảnh lúc trước cô bừng tỉnh mở mắt ra.
- chị! Chị đã tỉnh rồi, chị bất tỉnh suốt 2 ngày trời làm em rất lo.
Âu Dương đang bê nước định cho cô uống thì thấy cô tỉnh lại. Bỏ chén nước ngồi xuống bên giừơng nói vui mừng.
- 2 ngày? Cô nằm đơ người lẩm nhẩm.
-Lãnh Phong! Cô bật người dậy như lò xo, trán đập thẳng vào trán Âu Dương.
-Á!
- Á! Đau chết em. Có phải chị bị thương không đấy?
Âu Dương tay vịn cạnh giừơng đứng dậy. Bị bà chị cho 1 cú té ngửa ra đằng sau. Có lẽ cậu nên được chăm sóc mới đúng. Bà chị này quá khỏe rồi! (_ _||)
Cô kêu lên một tiếng, quên cả xỏ giày, hất chăn ra khỏi người chân trần nhảy xuống giừơng đi tìm Lãnh Phong. Hắn còn sống hay đã chết? Cô bất tỉnh nhân sự hai ngày còn hắn thì sao? Người hắn đầy vết thương như thế lại chịu lạnh gần một ngày.
- Lãnh Phong, anh ấy ở đâu?. Cô nhìn trong nhà không có bóng dáng hắn thì lòng gấp gáp như đứng trên đống lửa. Định chạy ra khỏi cửa lại chạy lại hỏi Âu Dương.
- Ách! Anh ấy... vẫn chưa tỉnh! Đang ở dưới khu mật thất của lão Ngữ Cổ.
Cậu chỉ có thể nói là chưa tỉnh, còn bao giờ tỉnh thì cậu không biết. Chịu 12 nhát kiếm nặng như thế giữ đưởc hơi thở để duy trì cái mạng là may lắm rồi.
- mật thất! Lam Ngọc chạy một mạch ra ngoài.
- này, chị đâu có biết mật thất ở đâu, chạy loạn như thế làm gì. Câu gào lên với bà chị đang chạy như bay về phía trước. Tay xoa cái trán.
- ở hướng này cơ mà! Thấy chị quay lại trừng mắt cậu đưa tay chỉ hướng ngược lại cô đang chạy.
- sao không nói sớm.!
Cô giậm chân chạy ngược trở lại. Không phải hắn xảy ra việc gì nên mới ở dưới mật thất chứ?
- chị đâu có hỏi em! Âu Dương vừa nói vừa dẫn cô đi.
Tới trước rặng trúc, Âu Dương với lấy 1 thân trúc ấn nó cắm sâu xuống đất. Rặng trúc che chắn trước mặt tách ra làm hai để lộ ra một lối đi nhỏ xuống mặt đất.
Hai người bước vào, đi quoanh co một lúc đến một căn phòng làm bằng đá cẩm thạch đặt sâu lòng dưới đất. Độ ấm bên ngoài giảm dần, khắp phòng mang theo khí lạnh man mát dễ chịu.
- Lãnh Phong! Cô thấy hắn thốt lên gọi một tiếng. Giọng cô chỉ đủ vừa đập vào tường đá cẩm thạch vang ra những tiếng gọi nho nhỏ.
Chạy lại chỗ hắn còn cách một mét cô lại quay đầu chạy trối chết về phía Âu Dương, mặt đỏ bừng. Lấp sau đứa em trai cao hơn mình cả cái đầu.
- ồ! Tới không phải lúc, không phải lúc. Âu Dương ngoác miệng cười khi thấy Lãnh Phong vẫn hôn mê được lão Ngữ Cổ ngâm người vào một bồn nước xanh đậm đang lượn lờ khói.
Tất nhiên là không thể mặc quần áo khi ngâm nước nha! (~.~). Cô thò đầu ra nhìn một chút, thấy nửa thân trần của hắn lại rụt cổ về. Còn nhìn thấy gì lúc trước thì xin phép đừng ai hỏi cô. Mặc dù, mặc dù khói trắng vờn quoanh , có cách làm nước nhưng vẫn thấy. Ừm, hình như cô cũng chả thấy gì! Cô đang vùi mình trong suy nghĩ của mình.
- nhóc con, lại đây! Lão cùng Âu Dương đã mặc xong quần áo cho hắn liền gọi cô lại.
-À! Được. Cô nhanh chân thành đi tới ngồi xuống bên cạnh hắn.
- ở đây nói chuyện với nó! Xem nó có chút ý chí nào thức dậy không. Tên tiểu tử này ngoài hơi thở bình ổn ra thì không khác gì người chết rồi.
Lão đưa mắt nhìn đệ tử chăm sóc bao năm! Khụ! Thật ra thì cũng không chân sóc gì nhiều. Từ khi thu hắn làm đệ từ hắn mới ba tuổi. Lão cũng không biết chăm như thế nào. Cũng may hắn tự lập sớm, ăn uống cũng tự lo việc được. Hai thầy trò cứ thế qua ngày nhờ ăn hoa quả và thù rừng nướng. Chả phải lão không biết nấu sao. Nuôi được tên của đệ tử khỏe mạnh cũng vĩ đại lắm rồi.
Lão đã trị nước được ngoại thương cùng nội thương cho hắn, ngâm hắn vào nước Vô Ưu để trị nội thương. Tên Ngạo Thiên kia cũng không hẳn muốn lấy mạng con mình. Mũi kiếm cuối đã cố tình chệch tim 1 cm nên hắn mới giữ được mạng.
- vì sao? Anh ấy không phải đã được trị thương tốt hay sao! Cô nắm một bên bàn tay lành lặn của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!