Lãnh Phong vì vết kiếm trí mạng này đã không thể đứng vững gục xuống. Kiếm rút ra khỏi cơ thể máu đen chảy mãnh liệt. Mũi kiếm thứ 12 như xé nát người hắn. Hắn nhìn ông lạnh nhạt, cha con hắn không còn bất cứ mối liên hệ nào từ đây.
Cô không bị trói buộc nữa, đứng dậy vội chạy lại chỗ hắn. Đỡ hắn lên, huyết nhục mơ hồ cô cố gắng tìm hiếm một sự giúp đỡ.
- Lãnh Phong! Nhìn em, không cho phép anh ngủ!
Mũi kiếm trúng ngực trái này quá sâu, hắn còn có thể giữ được hơi thở là cô đã thấy quá may mắn. Cô sợ hắn không giữ tỉnh táo mê man đi thì rất khó mà tỉnh lại lần nữa.
- anh không sao! Hắn yếu ớt nói với cô, hơi thở ngày một chậm.
- anh nhất định sẽ không sao. Cô vội bổ sunng một câu, tay ôm hắn khẽ run lên.
- Lãnh Phong, nhát kiếm cuối ngươi không đứa vững có phải cô ta nên chịu một nhát không?
Ông ta cười vung kiếm chém tới lưng cô. Lãnh Phong dùng chút sức lực ít ỏi tới đưa tay đỡ kiếm sắc. Tay hắn nắm chặt lưỡi kiếm, máu đã chảy quá nhiều nên cũng không thể chảy thêm được bao nhiêu.
Cô ngơ ngác nhìn, tay âm thầm nắm thật chặt móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. 13 nhát kiếm Lãnh Phong phải chịu nhất định cô sẽ trả lại ông ta gấp đôi!
- Ngạo Thiên, sau ngày hôm nay tôi với ông đoạn tuyệt.
Hắn nhìn ông nói dứt khoát, người hắn muốn giữ bên mình là cô chứ không phải là người cha tàn độc này. Sau hôm nay, thù hận mới như thế nào hắn cũng không nghĩ tới tình cha con.
Chủ nhân Thượng cổ mãnh thú
- Ngạo Thiên không nói gì, không ai biết tâm tình của ông ta. Có lẽ mọi tình cảm của hắn đã chết vào đêm hắn chính tay giết chết vợ mình. Ông ta vung tay, tạo ra đường nối không gian dùng nội công ép hai người tiến vào.
Vô Lãng không thể làm gì hơn nhìn cô biến mất. Nội lực bị suy yếu mạnh, tay nắm chuôi kếm siết chặt.
- ông không giữ lời!
Ngạo Thiên nhìn Vô Lãng cười nhạt.
- ta sẽ đưa hồn cô ta trở về thân xác đó nếu con bé kia còn sống trở về. Ông ta cười điên cuồng vụt biến đi.
- Vô Lãng, anh tính làm gì chị tôi?
Tá thi hoàn hồn! Âu Dương túm lấy Vô Lãng hỏi. Cậu tuyệt đối không để truyện này xảy ra. Nếu như thế không phải chị cậu sẽ hồn phi phách tán vĩnh viễn biến mất trên cõi đời này.
Thấy Vô Lãng không nói, cậu hất hắn ra nhanh chóng trở lại căn nhà. Quan trọng hơn hết là tìm hai người đã. Lãnh Phong bị thương như thế mạng không biết có còn hay không nếu không tìm được sớm chỉ có thể chết.
Âu Dương nhìn đồng hồ cổ trong nhà tìm cách tìm vị trí của chị như 1 năm trước.
- Tiểu Mặc, Thương mại đưa lão Ngữ Cổ tới đây, anh cần ông ấy giúp đỡ.
Nhìn vòng Ma Dạ chị mình để lại, cậu đặt vào vết lõm trên mặt đồng hồ. Thầm cầu mong sẽ có kết quả như lần trước.
Kính đồng hồ mở ra, kim đồng hồ chạy ngược nhanh chóng quay vòng với tốc độ nhanh chóng, quét vài nghìn vòng trong 10 giây. Rồi chậm lại nhưng không có dừng hắn. Động cơ sau đồng hồ rít lên. Kim tuyến đồng hồ lại tiến lên rồi lại lùi xuống. Cậu không thể xác định chính xác là nó dừng lại ở góc độ nào. Không gian dường như đang nhiễu loạn không kiểm soát
- Âu Dương! em đã không đưa lão tới.
Thương gấp gáp kéo ông lão nhỏ thó tới.
- đã xảy ra chuyện gì vậy?
Lão vừa hỏi vừa nhìn đồng hồ.
Cậu nói lại mọi chuyện một lượt cho lão hiểu.
- chuyện rắc rối rồi, ông ta bẻ gãy không gian đưa họ đi lên thời không bị nhiễu loạn. Không thể xác định chính xác bằng chiếc đồng hồ này được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!