Chương 23: Mũi Kiếm!

Nhìn bánh bao nóng hổi, tròn tròn trắng tinh tỏa mùi thơm cô cầm lên cắn một ngụm. Tự nhủ bản thân ăn vào mới bù lại chỗ máu đã mất. Ngày mai lại bị "cắt tiết" thì sao?

Sự thật đã chứng minh rằng cái miệng của cô cực xui xẻo, ngày hôm sau cô chưa tỉnh ngủ đã bị lôi dậy.

-hu, này, sao ông bất lịch sự vậy! Dù sao cũng phải xin phép chứ.

Cô bị điểm huyệt ngồi im không nhúc nhích, chỉ có cái miệng hoạt động, càu nhàu bất mãn. Người đàn ông lạ vẫn không để ý, cắt 1 đừơng vào cổ tay cô. Vết cắt mới được lành lặn ngày hôm qua lại tiếp tục chảy máu, lượng máu mất đi vẫn vậy. Cô bị nhốt đem nuôi để lấy máu rồi.

- cố chịu đựng 1 tháng.

Vô Lãng vuốt nhẹ cổ tay cô, ánh mắt toát lên sự đau lòng. Hắn chỉ muốn Tuyết Nhi trở lại bên cạnh hắn, hắn đã đợi rất lâu rồi. Chỉ cần 1 tháng sau Tuyết Nhi có thể về bên hắn, quả thật rất tốt.

- Vô Lãng, anh lại bị điên cái gì thế? 1 tháng sao? Anh muốn tôi chết luôn à?

Cô tức bực lớn giọng. Cô sao có thể chịu được mỗi ngày bị lấy máu đi chứ! Lãnh Phong, anh mau mau tới cứu vớt người khốn khổ như cô đi! một tháng sau cô chỉ còn nước nửa sống nửa chết. Cô nhớ mặt lạnh của hắn.(_ _|||) cô không biết từ bao bao giờ mình lại dựa vào hắn như thế. Chỉ vì hắn hứa bên cô thôi ư?

- Tuyết nhi! Vô Lãng bỗng nhiên nhìn cô gọi lên hai tiếng thân quen.

- tôi đã nói rồi, tôi không phải Tuyết nhi!

Khuôn mặt giống nhau thì sao chứ! Linh hồn vẫn là của cô, không thể thay được. Hắn cứ cố chấp như thế cả hai đều rất khó xử. Tình cảm hắn dành cho Tuyết nhi cô rất hiểu. Có thể nói ngoài nữ nhân Tuyết nhi cô chính là người hiểu tình cảm của hắn nhất trong một năm ở cùng. " hỏi thế gian tình là chi?" cô nhớ lại câu cũ rích mà ai cũng biết. Giờ cô mới hiểu như thế nào là tình. Hơn hết cô cũng có thể hiểu tại sao " tình " lại gắn với chữ " si" tạo lên "tình si".

Hắn yêu Tuyết Nhi tới si mê, điên cuồng nên mới không dám tin với việc Tuyết Nhi của hắn đã đi xa hắn từ rất rất lâu rồi. Trải qua luân hồi loạn lạc, hồn phách của Tuyết Nhi có lẽ đã ở phương trời nào. Thứ tình cảm khiến con người ta tới khốn khổ này có đáng nâng niu. Cố chấp như thế hắn có vui hay không? Cô nhìn vào mắt hắn muốn cho hắn biết cô chính là cô không phải ai hết.

Vô Lãng đưa tay ôm cô vào lòng, hắn đẩy cô ngã trên giường, vươn tay cố định hai tay đang đẩy hắn ra trên đỉnh đầu.

- Vô Lãng, tên khôn khiếp nhà anh buông tôi ra. Cô bất lực giãy giụa, khí lực của hắn quá lớn cô không thể làm gì. Cảm giác bất lực đáng ghét này khiến cô phát khóc. Nhớ tới Lãnh Phong nước mắt tràn mi chảy dài, thẫm xuống gối.

Giờ phút này Vô Lãng hắn đã hoàn toàn coi cô là Tuyết Nhi, trong đầu hắn chỉ còn muốn Tuyết Nhi mãi bên mình, Tuyết là của hắn. Ý thức trống rỗng. Cảm nhận hơi ấm từ cô, hắn mạnh tay giật đi chiếc áo sơ ngoài của cô, từng chiếc cúc đứt rớt xuống nền nhà phát ra tiếng kêu nhỏ. Nhìn thân thể trắng ngần hơi lộ ra mắt hắn tối lại.

" chát" không biết sức lực ở đâu ra, cô tức giận tát hắn một cái, đẩy hắn ra khỏi người mình. Cô co người lại ở một góc giường, ngước khuôn mặt vương lệ, mắt nhìn hắn đầy sự kiên cường trong lòng lại không khỏi sợ hãi. Cô chỉ có sức đánh hắn một cái như thế, nếu hắn còn cố tình cô cũng không biết mình có thể làm gì được nữa. Cô chỉ là con cá nằm trên thớt mà thôi. Giờ cô ngộ ra một chân lí kẻ si tình đến điên mới là kẻ nguy hiểm nhất.

- xin lỗi!

Vô Lãng ngơ ngác nhìn cô không quan tâm tới bỏng rát vì cái tát trên mặt. Hắn đang làm gì vậy? Nhìn quần áo cô không ngay ngắn hắn ý thức được mình vừa làm gì. Hắn lại nói thêm một câu:

- thật xin lỗi! Cởi áo choàng đỏ tân lang, khoác cho cô đi ra khỏi phòng.

Cô không nói gì với hắn chỉ nhìn hắn cảnh giác. Hai từ xin lỗi này cô không dám nhận từ một kẻ yêu đến cuồng này. Trách móc có được gì không. Cô thở dài nhìn áo choàng tân lang ngày nào.

Ngài đình viện vang lên tiếng đàn tranh ai oán!

" đã từng kề vai rốt cuộc đôi ta đã để mất nhau ở ngã rẽ kia

Dùng mực nhạt vẽ lại dáng hình của nàng.

Để bút viết điệu nhạc kể về giấc mộng hoạn nạn có nhau thuở nào!

Nhẹ vuốt dây đàn chợt thấy nàng trong bức tranh như ngoái đầu nhìn lại.

Nàng ngồi đấy, mặc chiếc áo choàng đỏ thắm cầm đàn sắt gẩy

Nàng múa như gió về cuốn tuyết bay

Cánh bướm lả lướt, ta vẽ lại chợt bừng tỉnh…

Hồi ức quá ngắn ngủi, mà nhớ mong lại vô hạn.

Thấm thoát lại qua 1 đêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!