Lam Ngọc nhìn bà, bắt gặp ánh mắt bà nhìn mình như một kẻ xa lạ không hơn. Hơn chục năm qua chưa 1 lần bà ngó qua hai chị em cô thì có nhớ được mặt con mình không? Cô cười tự giễu nhìn bà.
- đúng ba mẹ tôi không dậy tôi phải đối xử với người điên như thế nào đấy! Mẹ tôi vì vào sang phú quý mà vất lại kẻ nghèo hèn như tôi đây. Bà có tư cách gì mà nói với tôi những điều ấy!
Chưa bao giờ cô nghĩ khi đối diện với bà lại có thể bình thản đến vậy. Đến phản ứng nổi điên lên trách móc bà cô cũng lười. Thật nực cười mẹ cô lại không thể nhân ra hai đứa con do chính mình đẻ ra. Ông trời đang trêu đùa cô đúng không?
Người đàn bà nhìn cô không nói lên lười, có vẻ như lời nói của cô tác động tới kí ức của mình. Bà nhớ tới hai đứa con và người chồng mình đã vứt bỏ nhưng lương tâm một chút cũng không hối hận. Vuốt lại vạt áo hàng hiệu đắt tiền bà nhìn cô cao ngạo rồi nhìn sang đứa con Phương Phương xinh đẹp của mình.
- Phương Phương chúng ta không nên làm bẩn mình với kẻ nghèo như thế! Mẹ đưa con về, nhìn xem quần áo có bụi bẩn rồi.
Giọng bà cưng chiều, ngon ngọt một chút trách móc cũng không có.
Phương Phương thu lại bộ dáng nổi điên lúc trước trở về vẻ mặt dịu ngoan nhìn Hạo Thiên.
- anh Hạo Thiên...
Cô ta chưa kịp nói hết, Hạo Thiên đã ngắt lời:
- bác Tiếu Khả, bác đưa Phương Phương về. Hôn sự này cháu suy nghĩ lại!
Hạo Thiên nhìn cô lưu luyến muốn tới gần cô một chút nhưng nhìn người bên cạnh đang cho cô nơi tựa, anh chỉ nói một câu:
- thật xin lỗi! Hôm nào gặp lại em sau!
Rồi Hạo Thiên đi thẳng lên xe phóng đi không cho bà Tiếu Khả nói thêm lời nào. Anh đã quyết định hủy bỏ hôn ước vốn dĩ anh đã không muốn này. Dù ông nội có ép như thế nào đi chăng nữa. Anh muốn Lam Ngọc. Anh vẫn còn cô hội, hiện tại cô yêu ai anh không quan tâm, anh sẽ làm cô yêu anh. Muộn phiền, anh tăng thêm tốc độ chạy xe tới quán bar.
Hạo Thiên đi hai mẹ con Phương Phương cũng lên xe đi mất. Chỉ còn lại cô đứng không biết tư vị ra sao. Cô không biết rằng nước mắt vẫn đang chảy xuống gò má rồi rơi xuống đất.
- chị! Âu Dương đứng bên cạnh gọi cô.
- chị muốn an tĩnh một chút!
Cô buông tay đang nắm Lãnh Phong ra xoay người bước đi. Phương Phương lại chính là em gái cùng mẹ khác cha của cô. Trái đất này thật nhỏ bé đi hết một vòng lại một vòng vẫn có thể gặp nhau. Cô thấy buồn tủi vô cùng khi thấy bà nhẹ nhàng quan tâm cô ta trong khi dù cô có khóc lóc ôm chân bà giữ lại cũng không được.
Lang thang đi trên vỉa hè, cô không biết Lãnh Phong vẫn theo chân cô 1 đoạn, im lặng không nói gì. Cô muốn an tĩnh hắn sẽ cho cô.
Đi một đoạn dài cảm thấy chân đau nhức cô mới vào công viên gần đó. Đứng trước hồ nước xanh thẳm, cô nhìn gợn sóng lăn tăn nối nhau. Lòng cô cũng đang gợn sóng từng đợt giữ dội hơn thế.
Hắn nhìn dáng cô, mặt trời chiếu vào bóng hình đổ dài trên mặt đất. Vòng tay ôm cô từ sau lưng, cúi đầu kê cằm vào hõm vào cô thì thầm bên tai cô. Giọng hắn nhẹ nhàng, bình thản.
- anh vẫn luôn bên em!
Không hứa hẹn nhiều chỉ là sẽ luôn bên cô. Vòng tay xiết lại, cô cảm nhận rõ nét hắn luôn bên cô. Cuối cùng có phải cô đã tìm được người luôn bên mình?
- nếu một ngày em mất đi anh có còn bên em nữa không?
Cô hỏi như vậy là không muốn hắn thực sự theo sau khi cô chết. Cuộc đời cô ngắn ngủi làm sao dám níu hắn theo mình.
- sẽ luôn là như vậy! Anh sẽ giữ em bên mình bằng mọi giá!
Hắn hôn lên trán cô, vuốt mái tóc của cô. Hắn sẽ không để cô rời xa mình. Gặp được cô là duyên phận việc hắn cố gắng là để duyên phận này khéo dài mãi.
- ngốc! Nếu như thế anh cũng chết theo chắc! Bên em hết quãng đời này là quá đủ rồi.
Cô gõ vào trán hắn trách móc, rồi cười lên khúc khích. Có hắn ở bên, biết trên thế giới này vẫn có người cần mình thì cô còn buồn rầu thêm nữa làm gì chứ.
- đi, chúng ta về thôi! Hôm nay em sẽ nấu những món thật ngon cho anh.
- được! Hắn để cô kéo đi, chợt ngừng lại bế bổng cô lên rồi đi tiếp!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!