Chương 20: Một Nhà 4 Người?

Gần 3 giờ sáng cô vẫn ngồi bên cạnh hắn, cô cảm thấy ngồi lâu tới mức người cũng cứng lại. Cô khẽ xoay xoay người khớp xương kêu lên lạch cạch. Cô ngáp một cái, đưa một tay không bận việc dụi dụi mắt. Cô không dám ngủ sợ có việc bất ngờ xảy ra với vết thương lại không kịp ứng phó.

Một tiếng trôi qua, ngoài sân là tiếng ngáy của lão Ngữ Cổ gục đầu bên bàn rượu. Vài vò rượu lăn lóc dưới đất, hương đào nhàn nhạt thoảnh qua. Âu Dương ngồi bên cạnh đang dùng phép thuật điều khiển cái chén chạy qua chạy lại trên bàn. Cậu mở sách tam giới học thuộc câu cổ ngữ rồi búng búng nhẹ vào cái chén sứ. Chiếc chén rùng mình nhẹ 1 cái mọc ra hai cái chân sứ bé run run đứng dậy lảo đảo chạy khắp mặt bàn. Nó bước hụt rơi ra khỏi bàn được Âu Dương nắm lại để lên bàn tiếp tục xem nó chạy.

Cậu thầm phát âm đúng tiếng cổ ngữ vài lần vì sai xót mà cái chén này mọc được chân nhưng không có mắt.

- Mạc Mạc lại đây ngồi! Cậu vỗ vỗ ghế bảo Tiểu Mạc đang bế Ái Ái ngủ.

- chủ nhân...à, Dương! Anh đang làm gì vậy?

Tiểu Mạc nhẹ nhàng kéo cổ áo của đứa bé đang ngủ lên sợ nó lạnh.

- đang thử dụng phép thuật di chuyển cho đồ vật nhưng bị lỗi.

Cậu chỉ chỉ cái chén sứ đang bị cậu giữ lại, hai chân vẫy vẫy trong không khí.

Trong nhà cô buồn ngủ tới mức ghé đầu vào đầu giừơng chợp mắt mà không biết mình đã ngủ rất say rồi. Hai tay giữ tay hắn không buông.

Trong mơ cô thấy mẹ đang thu dọn đồ đạc bỏ đi. Cô một bên mếu máo ôm chân mẹ muốn giữ bà ấy lại. Em trai cô, Âu Dương ngồi trên giừơng khóc oa oa vì đói.

- mẹ, mẹ đi đâu vậy. Cô khóc lóc níu chân bà hỏi.

Bà ấy không nói một câu nào hất cô ra. Quay đầu lại gào với ba cô:

- tôi hết chịu nổi anh rồi! Thật hối hận khi tôi chọn một thằng vô tài vô dụng như anh!

Rồi bà mặc cảnh hai đứa con ruột của mình đang khóc bước nhanh ra ngoài sân. Ở cổng có người đàn ông đứng sẵn đợi bà.

- Tiếu Khả lên xe thôi! Người đàn ông mở cửa xe đưa bà vào.

Cô vội vàng dừng khóc bế Âu Dương chạy ra cổng nhìn theo xe ô tô chuyển bánh mất dạng. Em trai cô vẫn không ngừng khóc đòi ăn.

Cảnh tan biến cô nhìn thấy mình đang lò mò từng ngóc ngách tìm đồ phế thải, dáng nhỏ gầy kéo theo một bao lớn đựng chai lọ.

Cô nhỏ lúc ấy đang cười rực rỡ với một người con trai xa lạ ngồi im không nói, lưng dựa vào gốc cây.

Lam Ngọc cố bước lại gần nhìn rõ mặt người ấy hơn nhưng cảnh trong mơ lại vụt tan biến. Cô có cảm giác bóng dáng ấy thật quen muốn tiến lại gần hơn.

Lãnh Phong đã tỉnh, cây dược đó đã hết tác dụng làm buồn ngủ, quay đầu sang nhìn cô đang ghé vào ngủ, chân mày nhíu chặt. Nhẹ nhàng rút tay ra khỏi bàn tay cô, hắn ngồi dậy xuống giừơng bế cô lên đặt lên giừơng.

Vuốt cho chân mày cô không nhíu lại nữa, đầu ngón tay chạm vào nước mắt của cô.

Em khóc? Hắn lau đi từng giọt rồi từng giọt. Cô co người lại một chỗ ngủ, nhỏ bé khiến hắn đau lòng. Nằm xuống bên cạnh cô, ôm cô vào ngực, tay xoa xoa má cô cứ thế nhìn cô ngủ.

Trời đã dần tới trưa, cô mới hé con mắt dậy, xoay người cho đỡ mỏi. Đập vào mắt cô là cảnh xuân rực rỡ.

Ách, cũng không có gì xuân cho lắm chỉ là tấm ngực vững chắc để trần của hắn. Ô oa! Mà cô nằm cùng hắn bao giờ vậy. Đưa tay nhỏ sờ loạn một chút! Ừm , cảm giác sờ rất tốt.

-em sờ đủ chưa? Hắn giữ lại cái tay không an phận của cô.

- chưa...á, đủ rồi, đủ rồi.

Cô vội vàng thu tay lại. Mồ hôi! Cô khi nào trở nên sắc như vậy. Cũng chỉ tại hắn. (_ _|||)bò dậy nghiêm chỉnh, kéo chăn đắp cho hắn.

- nhóc con, mau mau dậy đi nấu cơm, lão già ta chết đói, chết đói rồi.

Lão thều thào vài hơi, ngồi ở ngoài sân kêu. Miệng chép chép nghĩ xem trưa nay ăn gì.

Chết tiệt! Giờ là mấy giờ rồi cô ngủ bao lâu rồi, nhìn mặt trời chiếu nóng ở bên ngoài. Đã gần trưa rồi, cô ngủ quá lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!