Tiểu quỷ Thương vẫn đang bay lướt trên mặt nước, các ngón tay xoắn vào nhau lo lắng. Chỉ có vài phút nữa, nó mở to mắt nhìn xuyên qua làn nước.
- chủ nhân! Nó kêu lên một tiếng phi người xuống, Lãnh Phong đang cố bơi về phía mặt hồ bên nó lao xuống giúp hắn lên thật nhanh.
Như con thoi đan trong tấm vải dệt, nó mang Lãnh Phong lên bờ nhanh nhất có thể. Vừa kịp lúc màng bảo vệ hết tác dụng tan biến.
- sư phụ, nhẫn đã tìm thấy.
Lãnh Phong cố chịu cơn đau làm run rẩy toàn thân, đưa chiếc nhẫn cho lão.
- anh không sao chứ?
Âu Dương nhìn vết cắt dài chạy dọc từ bả vai xuống đang nhỏ máu đen, thịt toác ra bị nước hồ nhấm nháp ăn mòn. Vậy mà hắn vẫn còn chịu đựng được tới bây giờ.
- tên tiểu tử đừng cậy mạnh! Nhanh trở lại trong phòng xem vết thương. Tiểu quỷ ngươi đi lấy lá trúc về đây.
Lão cất chiếc nhẫn đi cùng dặn dò Thương, cùng Âu Dương đưa hắn bay về phía nhà trúc. Không xử lí tốt vết thương không thể lành được mà còn vữa ra nhiều hơn. Nước hồ này đến lão cũng không dám mang trêu đùa.
Nghĩ nghĩ lão dùng truyền âm nói với tiểu quỷ " lấy vừa đủ đừng có nhổ hết rừng trúc của ta!"
Cô ghém chăn cho Ái Ái, trước đó cảm thấy hơi buồn ngủ nhưng giờ một chút cũng không có. Tiểu Mạc vẫn ngồi trước bàn nhìn về rừng trúc.
Chợt thấy không yên, cô bước ra cửa đứng ngóng, lòng nao nao khó chịu. Ánh mắt cũng hướng về rừng trúc nôn nóng. Hắn và em trai cô đi khá lâu rồi làm việc gì mà vẫn chưa trở về vây?
- nhóc con nhanh tay đi đun một nồi nước nóng nhanh lên.
Lão Ngữ Cổ nhìn thấy bóng cô đứng cửa gần đó thúc dục, đưa Lãnh Phong vào trong nhà.
Cô ngơ ngác không hiểu có việc gì xảy ra nhưng biết là có truyện quan trọng nên nhanh chân chạy đi đun nước.
Mẹ khiếp! Không có bật lửa cô dùng đá ma xát vào nhau mãi không có một tia lửa xuất hiện. Gấp gáp tới độ run cả tay, đá đập vào mu bàn tay. Chiều là do bọn hắn dùng phép tạo ra lửa, cô không có tí phép thuật nào khó khăn tạo lửa.
Vừa thấp thỏm vừa bực mình cô nghiến răng mài hai viên đá vào nhau, kệ cho tay đã sưng cả lên.
- để em giúp! Tiểu Mạc xuất hiện cùng tên Thương đang ôm một bó lớn lá trúc.
Nhờ Tiểu Mạc mà nhanh chóng có ánh lửa vàng cháy tí tách, củi cháy đượm bùng nên. Một lúc sau cũng có 1 nồi nước lá trúc đun sôi.
Cô vội vàng bê vào nhà trúc. Nhà trúc được chiếu sáng bừng do lão tạo ra hơn chục quả cầu phát sáng.
Có ánh sáng đầy đủ cô nhìn thấy Lãnh Phong mặt tái nhợt ngồi bên bàn. Vì hắn đối diện với cô nên cô không nhìn thấy vết thương sau lưng hắn. Cô thấy tay hắn lắm chặt nổi cả khớp xương, gân xanh cũng theo đó nổi lên như kiểu hắn đang thực thống khổ.
Đặt nồi nước lá trúc lên bàn cô vòng qua sau hắn nhìn lưng hắn. Áo hắn đã bị xé ra vất 1 bên, trên lưng là vết cắt hở ra dài tới hông. Máu đen vẫn tí tách nhỏ xuống, miệng vết thương như bị chất axit ăn mòn sủi bọt. Người cô khẽ run lên vài cái khi nhìn thấy vết thương này.
Lão Cổ Ngữ đang rắc thứ bột lúc trước lão dùng lên vết thương hắn để giảm cơn đau.
Tim cô khẽ nhói lên từng cơn khi nhìn thấy sự chịu đựng đau đớn của hắn. Mày hắn chau lại, trên trán toát đầy mồ hôi lạnh. Cô lấy ghế ngồi đối diện hắn đưa tay lau những giọt mồ hôi, nhẹ xoa mi tâm hắn.
- Lãnh Phong, nhìn em.
Cô muốn hắn dời đi sự chú tới cơn đau.
- anh không sao! Không cần lo lắng!
Một lúc sau hắn cố giữ cho hơi thở ổn định lại khẽ nói với cô. Nhìn tay mình đang được tay cô nắm, hơi ấm cô truyền cho làm hắn cảm thấy bớt đau hơn.
Cô không dám hỏi đã có chuyện gì xảy ra, không phải lúc nói tới vấn đề này. Giờ cô nghĩ phải làm sao trị nhanh vết thương kia. Quá kinh khủng rồi.
- nhóc con đưa nước lá trúc đây cho ta!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!