Chương 18: Lãnh Phong Bị Thương!

Cảm nhận nụ hôn triền miên của hắn, cô quên cả thở. Nụ hôn kết thúc mặt cô đỏ bừng. Chỉ là cô thơm hắn 1 cái mà thôi sao lại tiến triển thành hôn môi thế này. Giờ cô không biết đối mặt với hắn ra sao, mãnh liệt nhìn vào mấy bông hoa đào gần đó không lên tiếng.

Có vẻ như để phá vỡ không khí bối rối đến ngột ngạt này cô và hắn cùng lên tiếng.

-anh..

-em

-anh nói trước đi!

- em nói trước đi!

Lại đồng thanh, thấy cô quẫn bách không biết làm sao, hắn cười nhẹ lên tiếng. Đưa tay vén những lọn tóc bị gió thổi trên khuôn mặt cô, giọng hắn trầm ấm vang lên gọi cô:

- Lam Ngọc! Em sẽ luôn bên tôi chứ?

Cô ngước lên nhìn hắn , nhìn người đàn ông cao hơn cô rất nhiều kia. Vẫn khuôn mặt lạnh lùng, bạc môi mỏng, đôi mắt thoạt nhìn vô tình nhưng lại chứa sự cô đơn. Giờ đây hắn đang nhìn cô bằng ánh mắt pha chút sự dịu dàng cùng cầu xin.

Nắm lấy tay hắn áp lên má của mình, cô cho hắn thấy sự hiện hữu của cô chân thật nhất.

- em sẽ!.

Nghe được lời nói từ chính cô, 1 tia hạnh phúc khó có được len vào tim hắn, rồi cùng mạch đập chảy đi khắp cơ thể. Nhéo nhéo cái má phấn nộn của cô, hắn bế cô.

- Lãnh Phong, em tự mình đi được! Thả em xuống!

Cô vội vàng lên tiếng dù sao đoạn đường đi không quá dài cô có thể tự mình đi được.

- yên lặng, nếu không anh sẽ ném em xuống.

Hắn vẫn bước về phía trước, vỗ vỗ mặt cô.

- anh dám ném em xuống sao? Sẽ có người rất đau lòng nha.

Cô trêu hắn, tay vòng qua cổ hắn ôm chặt.

- anh chưa từng hối hận!

Hối hận? Hối hận cái gì? Không hối hận khi ném cô xuống hay không hối hận ở bên bên cô. Sao anh không nói rõ cho cô hiểu chứ.

- này, anh nói rõ ràng cho em! Ý anh là không hối hận điều gì?

Cô kéo kéo áo hắn thắc mắc.

- em dạo này tăng cân thì phải?

Hắn nhìn mặt cô rồi lại nhìn cả người tròn tròn của cô.

Câu nói của hắn đã thành công làm cô ném chuyện hối hận hay không hối hận ra sau đầu. Giờ cô chỉ còn nhớ rõ hai từ " tăng cân". Nếu là trước kia thì không sao nhưng bây giờ cô đã ở bên hắn, là bạn gái hắn thì cô có chút quan tâm tới bề ngoài của mình một xíu. Đó là thể diện nha! Cô tự cho là như vậy.

Vậy mà hắn dám nói cô hình như tăng cân, con mắt nào của hắn thấy cô tăng cân. Tuy cô có 1 chút, ờ, 1 chút tròn tròn thôi, nhưng không tới nỗi nào chứ.

- tăng cân? Anh nói lại lần nữa xem?

Cô gào lên bên tai hắn. Hắn vì tiếng quát của cô người khẽ run một cái. Hắn nói gì sai sao? Dù cô có tăng thêm chút nữa hắn vẫn bế được.

Về tới trước cửa nhà trúc cô nhảy xuống, chạy vào trong nhà. Âu Dương đang xem xét cái chân của lão ông Ngữ Cổ.

- thối tiểu tử nhẹ tay chút, đau chết lão già này rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!