Chương 17: Cô Bị Hôn Rồi!

- mà con bao năm nay tìm tới ta là có truyện đúng không.

Lão Ngữ Cổ không để tâm tới cô nữa, quay sang hỏi Lãnh Phong. Nhiều năm không màng tới mọi việc trong tam giới môn lão cũng không biết mọi việc đang diễn ra.

- sư phụ vào nhà rồi nói!

Hắn cảnh giác nhìn xung quoanh, dù kết giới của sư phụ tạo ra hắn cũng hết sức tâm nhưng vẫn phải cẩn thận.

- được, được. Nhưng lão nhân gia ta đang rất đói. Ăn xong rồi bàn.

Trở lại bộ dạng cà lơ phất phơ, lão đi vào trong nhà.

Bọn họ cũng nghĩ là nên ăn gì đó để lấp đầy bụng, mấy ngày nay cô đói lắm rồi.

Căn nhà tranh vật dụng ít ỏi tới nỗi đáng thương, chỉ có đúng 1 chiếc bàn với 1 chiếc giừơng làm bằng trúc.

Chỉ mất vài phút là cô có thể chạy vòng quoanh ngôi nhà bé tí này.

Vấn đề quan trọng là dù cô có chạy thêm trăm vòng nữa cũng không có cái bếp nào để nấu ăn. Lại phải ăn kiểu hoang dã sao? Cô thấy nhớ cái bếp ở nhà.

- này, ông không có bếp thì tôi nấu thức ăn kiểu gì?

Việc tìm thức ăn giờ không khó. Cô đã xem thử suối cạnh đó có rất nhiều cá nha. Nhưng tới cái nói cũng không có thì nấu cá kiểu gì. Cô không muốn ăn đồ nướng nữa. Lệ rơi đầy mặt nhìn hắn.

- ồh, đơn giản thôi lão già ta đây dựng 1 cái bếp mới là được.

Lão vừa nói vừa vuốt vuốt râu suy nghĩ. Thực ra lão không biết nấu ăn thì dựng bếp làm gì. Quoanh năm chỉ ăn mấy thứ quả trên rừng, hắn cũng chán ngấy rồi. Giờ vừa dịp có người biết nấu.

- còn đồ dùng trong bếp? Cô nghi ngờ hỏi chả lẽ không biết nấu ăn sao. Vậy anh ta bao năm được mai nuôi ăn gì mà lớn nên vậy!

- con nhóc này, ta không biết làm mấy đồ vớ vẩn ấy.

Lão khinh thường làm đồ bếp, đường đường 1 người như lão lại đi dùng phép thuật tạo ra mấy thứ đó sao.

- vậy thì tất cả nhịn cho bổn cô nương! Cô chống nạnh nhìn 1 lượt.

Lãnh Phong và Âu Dương nhìn nhau, đi tìm vài khối đá cỡ vừa làm nồi đá, bát đá. Tiểu tử Thương thì được lệnh ra rừng trúc làm đũa tre.

Cô chưa từng nghĩ đời sống vật chất lại tụt xuống tới mức thảm hại tới kì đồ đá này. Toàn con người mang trong mình phép thuật nhưng 1 chút tối thiểu cơ bản của người bình thường cũng không biết.

- Tiểu Mặc theo chị đi tìm 1 số rau dại và ít quả. Rồi chúng ta đi câu cá. Hôm nay chị sẽ nấu canh cá.

- vâng.

Cô chạy tới rừng đào đang nở rộ, hoa rơi theo từng đợt gió. Cảnh đẹp thì đẹp nhưng cũng không no được bụng. Mùa này mà đang nở hoa thì kiếm đâu ra quả cơ chứ. Cô hái 1 cành hoa đào xuống muốn mang vào trong nhà trúc cho vui tai vui mắt.

Cô không dám ở lâu vì sợ lạc trong rừng đào này, nơi nơi đâu đâu cũng toàn gốc đào với họ đào không lạc mới lạ.

- chị Lam Ngọc, em tìm được vài loại quả.

Thấy cô đi ra từ rừng đào, Tiểu Mạc gọi với theo.

- em giỏi thật đấy, kiếm được cả táo này.

Cô lấy tay lau lau rồi cắn một miếng. Quá ngon, vỏ táo đỏ thắm, vị ngọt, giòn giòn.

- em kiếm được ở đâu vậy?

Tiểu Mặc chỉ cho cô thấy vài cây táo gần đó, lá xanh xen màu táo chín đầy cây. Cô hăng hái hái thật nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!