Chương 16: (Vô Đề)

Lam Ngọc nhoẻn miệng cười, cầm mấy cây nấm đưa ra. Cố gắng để giọng nhẹ nhàng, cô sợ đứa bé này sợ mà chạy mất.

Nhìn con ngươi màu hồng ngọc của đứa bé gái, há miệng ngạc nhiên.

Ôi trời, ôi trời ơi! Sao trên đời lại có màu mắt như thế chứ. Cô cứ tưởng là ai đó gắn hai viên hồng ngọc vào mắt nó chứ.

Đầu năm nay cô gặp chuyện lạ không ít nha.

- ăn từ từ thôi, đừng ăn nhanh như thế.

Cô hốt hoảng nhìn sức ăn như hổ đói của nó. Chậc, không biết chịu đói bao ngay rồi. Ăn xong hơn chục cái nấm nó mới ngẩng đầu lên nhìn cô. Đầu tóc bù xù như tổ quạ, quần áo rách rưới điển hình " cái bang".

- cám ơn! Đứa bé nhìn cô nói.

- sao em lại theo bọn chị tới đây!

Cô vừa nói vừa đưa cho nó chai nước.

Miệng nó vẫn nhai nhóp nhép mấy cây nấm, rồi tu nước trả lời:

- vì em rất đói nên nghĩ theo mọi người sẽ kiếm được cái ăn.

Vừa nói mấy ngón tay nhỏ xíu, cáu bẩn xoắn xuýt lại với nhau, cúi đầu. Rồi lại ngẩng lên nhìn cô, liếc sang Lãnh Phong bên cạnh rồi lại cúi nhanh cái đầu xuống.

- anh không cần bày ra bộ mặt vạn năm không đổi như thế với trẻ con chứ! Cô huých nhẹ hắn.

- nhóc, sao em có thể đi theo bọn anh một quãng đường dài như thế mà lại không bị ai phát hiện?

Vì thân hình đứa bé quá nhỏ, hắn hơi cúi người xuống đối diện với ánh mắt hồng ngọc hỏi.

Đứa bé hơi chột dạ, đầu lại cúi thấp hơn nữa, hai tay nắm vào nhau. Được một lúc ngẩng đầu lên, giọng nhỏ như muỗi kêu rì rì nói:

- em dùng cái này, đó là cỏ Vô Ảnh.

Vừa nói nó vừa thò tay vào cái túi không bị rách hay thủng moi là 1 nhúm cây cỏ, lá cây trong suốt như thủy tinh, nhỏ dài. Trái ngược với lá thì rẻ cây lại có màu xanh.

-ồ, em ăn cây cỏ này sau đó theo bọn chị sao? Nghĩa là giống như tên cỏ nó giúp em vô hình?

Lam Ngọc hưng phấn bừng bừng nhìn cây cỏ trong suốt đối lập hoàn toàn với cái tay đen bẩn của nó. Thật quá kì diệu.

- hơn nữa còn che giấu cả khí tức hơi thở không ai phát hiện ra.

Âu Dương bổ sung thêm 1 câu.

- hì hì! Chào! Tên Thương không biết từ đâu chui ra cười haha trước mặt đứa bé.

Lam Ngọc định túm Thương ra. Gì chứ? Tiểu quỷ này định hù chết con cái nhà người ta à.

Không như cô dự đoán đứa bé lại cười cười đưa tay ra bắt tay chào

- chào cậu!

- ồ, chào. Ta tên Thương!

Lam Ngọc rất ngạc nhiên với phản ứng của đứa bé. Mà cũng phải thôi, đến cái cây cỏ kì dị kia nó còn dùng đến thì có gì mà lạ với tên Thương. Chỉ có cô mới là người mất mặt, lần đầu thấy tên Thương cô leo thẳng lên người Lãnh Phong.

Nhắc tới việc đó cô cảm thấy thực quá mất mặt. (_ _|||)

- em tên gì? Lãnh Phong sau khi xác định đứa bé này không nguy hiểm gì mới hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!