- chị Lam Ngọc 1 năm không gặp chị em rất nhớ cái bánh bao.
Thấy cô chạy ra khỏi lăng mộ, Âu Dương cười với cô.
Gì chứ? Cô thì liên quan quái gì tới nỗi nhớ bánh bao của nó. Vươn tay cốc đầu em trai 1 cái.
- không nhớ chị đây thì thôi còn bày đặt.
- ái, đau! Vì đưa chị về mà em với Lãnh Phong cùng Ma Vương phải đổ máu đấy.
Cậu chìa cái tay có hết cắt ra.
- thì chị đây cảm ơn chú.
- gì hả? Chỉ có cảm ơn thôi sao! Em còn muốn có của báo đáp.
- mày nghĩ chị mày là phú bà à! Ngậm miệng lại! Léo nhéo quá thể!
Cô nhìn lại người thấy mình vẫn đang mặc bộ đồ cổ trang đỏ chót. Phải thay thôi, cũng mặc hẳn 1 năm rồi cơ đấy. Khiếp! Không có bẩn nhưng cô cảm thấy vướng víu.
- Lãnh Phong , anh cho tôi mượn nhà tắm được không. Cô quay qua nhờ hắn. Cô vẫn nhớ cái nhà tắm trong không gian huyễn ảo đấy.
- không cho! Hắn mặt lạnh bước đi, bỏ cô tụt lùi phía sau. Ai bảo cô ngốc dám đẩy a ra.
Hắn hoàn toàn không nghĩ tới mình đang rất trẻ con.
- ài, ài. Tôi chỉ mượn 1 tí anh cũng không cho. Cẩn thận với cái tính của anh đến vợ cũng không có.
Cô chạy theo hắn miệng thì lải nhải, đầu thì nghĩ xin xỏ như thế nào để được đi tắm.
- tính tôi làm sao? Em dám nói thêm câu nữa.
Hắn liếc cô, tay tạo ra không gian huyễn ảo, ném cô vào không thương tiếng.
- Á! Con bà nhà anh, không cần mạnh tay như thế.
Cô bị ném mông chạm đất đau tới lôi cả bà hắn chửi. Cô điên mới có chút tình cảm với hắn. Khẳng định lúc đó cô không bình thường. Lầm bầm thêm vài câu nữa rồi cởi đồ đi tắm.
Thay xong bộ đồ hiện đại khoan khoái. Cô bước ra thích ý nhìn ngó xung quoanh.
- cho em! Hắn đưa chiếc vòng xanh có hoa trắng tự làm đưa cho cô.
-ồ! cho tôi? thật đẹp nha! Anh mua đâu vậy. Tôi chưa thấy cái kiểu vòng như thế này.
Cô thích thú lắc lắc cổ tay bông hoa trắng li ti kêu ra tiếng nhạc.
- nhặt được.
Hắn phun ra hai chữ.
Nhặt được nên cho cô sao. Này, không phải là quá keo kiệt đi. Anh cả đời này đừng mong có bạn gái. Cô hếch mặt lên trời khinh bỉ tên đang đi phía trước. Cơ mà dù sao chiếc vòng này rất đặc biệt. Cô thích.
Âu Dương thấy chị đang chăm chú nghịch nghịch chiếc vòng đeo trên cổ tay.
- ợ, cái vòng này chả phải anh Lãnh Phong làm sao. Hoa này lấy từ bậc thềm trên nhà anh ấy.
Âu Dương liếc nhìn chiếc vòng đơn giản mà lại hết sức tinh tế này. Dùng phép thuật tạo nên 1 chiếc vòng từ cây cỏ sống cũng tốn rất nhiều tâm tư đi.
- vậy à? Mà e tới nhà anh ta rồi sao? Sao chị không biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!