Chương 11: (Vô Đề)

Hồn phách Lam Ngọc tan biến rồi phiêu tán cùng 1 luồng sáng chói lòa. Cuốn về quá khứ 1000 năm trước.

Dưới gốc cây Tử Đằng, những chùm hoa tím ngát tua xuống, đung đưa trong gió như chiếc rèm hoa xinh đẹp.

Tiết trời đang ở mùa xuân, trời vẫn còn lạnh, hoa khắp hậu viện đua nở rung rinh cánh hoa trong gió xuân.

Nữ nhân mặc váy lụa trắng, khuôn mặt tựa trẻ con, bầu bĩnh dường như đang ngủ gục trên bàn. Hai má hồng hào phấn nộn. Vài cánh hoa rơi đậu trên tà váy trắng.

Lam Ngọc tỉnh giấc, đưa tay xoa xoa hai con mắt nhìn quoanh. Hoa hậu viên vào xuân nở thật kiều diễm, mải nhìn ngắm đầy màu sắc, gió xuân thổi nhẹ khiến nàng buồn ngủ.

- Tuyết Nhi, trời còn lạnh nàng không nên ở ngoài lâu như vậy.

Vô Lãng mặc trên người bộ cẩm bào tôn lên dáng người cao lớn. Vòng tay ôm lấy eo nàng.

- Lãng, chàng xem có phải rất xinh đẹp không? Tuyết Nhi chỉ tay về phía bụi hoa Bỉ Ngạn đỏ rực, từng bông hoa như những bàn tay vươn lên trời cầu xin.

- nhưng cũng không đẹp bằng người ta yêu! Hắn để nàng dừa vào lồng ngực hắn, ánh mắt đầy yêu thương.

- khéo nịnh! Tuyết Nhi cười đưa tay nắm lấy tay hắn.

Giang sơn như họa cũng không sáng bằng nụ cười của nàng. Hắn nhìn nữ nhân trong ngực, vuốt mái tóc đen dài khẽ hít lấy hương thơm trên tóc.

Đời này hắn gặp được nàng hắn cảm thấy thật may mắn. Hắn nguyện chìm trong bể tình với nàng. Hắn sợ đây chỉ là giấc mộng, vì cứu hắn nàng đã lấy sinh mạng mình ra khi giúp hắn tiến tới cảnh giới nhập ma cao nhất.

Nữ nhân này, nàng thật là khờ, nếu lần ấy nàng không tỉnh lại nữa ta sẽ thật trách bản thân. Nàng là người hắn nên trân trọng.

Nhìn người trong ngực, cảm giác được hơi ấm của nàng khiến hắn yên tâm. Hắn rất sợ 1 khi tỉnh dậy, giấc mộng đẹp này vụt tan.

" mộng theo gió vạn dặm

Tìm nàng khắp hồng trần

Gương mặt nàng đẹp tựa cánh hoa đào mãi không quên

Lại một năm xuân xanh hóa thu tàn

Không oán tránh, như kẻ si tình ngậm cười cùng ánh trăng…

( sưu tầm)

- nàng vẫn chưa hồi phục tốt, nghe lời ta đi vào. Hắn cưng chiều nhìn nàng.

- ta thật sự không sao mà! Ta muốn ở đây thêm lúc nữa. Nữ nhân nhỏ nhẹ , chu miệng nhỏ ủy khuất.

- được, ta ở đây với nàng thêm lúc nữa. Hắn vừa gật đầu, gọi nha hoàn mang áo choàng thêm cho nàng.

Dựa người vào hắn, Tuyết Nhi cười thỏa mãn, nhành hoa rủ xuống che mất đi nét buồn của nàng thoáng qua.

- Vô Lãng, ta muốn múa cho chàng xem, chàng phải nhớ đây là ta múa cho chàng, đừng quên.

Giọng của Tuyết Nhi vang lên vui vẻ, yêu chiều, sâu trong cõi lòng là phiền muộn bị nàng che giấu.

Làn váy lụa trắng như đóa hoa lê mùa xuân, giai nhân uyển chuyển xinh đẹp, làn váy bay theo điệu múa. Bóng hồng hư ảo, nét cười trong sáng không nhiễm hạt bụi trần.

Hắn đàn, nàng múa, cảnh sắc trời xuân tươi đẹp.

Tiếng đàn tinh tang hữu lực. Kiếp này chỉ mong mãi bên nhau, dù có xa cũng được tương phùng ( gặp lại). Như đôi uyên ương vờn nước, trọn vẹn hưởng những ngày tháng hạnh phúc.

Dập dìu điệu múa như cành liễu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!