Chương 10: (Vô Đề)

Tỉnh lại, Lam Ngọc nhìn mành thưa trên giường. Mành che làm bằng tơ lụa buông xuống, thuê hoa văn tinh xỏa. Trên giường còn thoảng thấy mùi đàn hương. Giường gỗ khắc chạm tinh xảo, gắn đầy ngọc bích.

Quá mức xa xỉ! Lam Ngọc ngồi bật dậy vén màn, nhìn mọi thứ xung quanh.

Gặp vào tình cảnh tiểu thuyết nào rồi? Sao mọi thứ trong phòng toàn trang bị đồ cổ thế này? Chae lẽ mình được xuyên không 1 cách lãng xẹt như thế?

Vội vôi vàng vàng bước xuống giường.

Bịch! Ai ui! Đau! Cô ngã chổng vó trên nền đất. Mẹ nó! Cô đang mặc cái bộ quần áo cổ trang quái gì thế này? Tầng tầng lớp lớp không phải muốn gói người ta thành cái bánh chưng à! Vì váy dài nên lúc xuống giường cô không cẩn thận giẫm vào gấu váy. Giờ thì có tư thế hôn đất thế này.

Lóp ngóp bò dậy, phủi phủi quần áo, xốc gấu váy lụa dài lướt thướt lên cước bộ nhanh hẳn. Chạy tới trước gương. Tay sờ sờ mặt. Ồ! Đây vẫn chả phải là khuôn mặt bánh báo của mình sao. (~.~)

Khoan! Gương sao lại giống hiện đại như vậy, trong suốt nhìn rõ. Chả phải nguyên tác nữ chính xuyên không khi soi gương thì toàn à loại gương đồng mờ mờ thời cổ đại sao?

Cô lại nhấc váy chạy tới bên của sổ mở ra, ngó đầu ra bên ngoài. Dù trời tối nhờ ánh đèn lồng vàn vọt treo khắp dãnh hành lang cô nìn ra xa xa. Vẫn là tầng tầng lớp lớp cây cổ thụ chọc trời.

Phi! Xuyên không chó má gì! Cô vẫn đang ở khu rừng kì quái này, chỉ là từ bìa rừng bị tóm tới nơi kì quái này. Hẳn chủ nhân nơi này cũng là kẻ quái dị, mê đồ cổ. Nếu không cũng không thay cả quần áo tù nhân của mình thành cái bộ dáng tiểu thư thời cổ đại như thế.

Ảo não nhìn toàn thân sặc mùi cổ đại. Chả biết cô gặp vận đáng kinh gì mà bị bắt tới nơi này. Cô chỉ muốn làm kẻ quần chúng xem kịch mà thôi. Việc đấu đá gì đó cô nhất quyết không muốn tham gia.

Ái! Cô bị dọa sợ ngồi bịch 1 cái xuống đất. Mông truyền đớn cơn đau. Cô vẫn là mầm non cần phát triển đấy, một ngyaf ngã nhiều làm kinh sợ như thế muốn bình thường phát triển cũng khó. (T.T)

Ngoài của sổ bóng dáng 1 nam nhân 1 thân áo đỏ thẫm, mặt đeo mặt nạ hoa bỉ ngạn đứng nhìn cô. Hắn là ma sao? Hay quỷ thích dọa người khác như vậy. Cô chống tay đứng dậy xoa xoa cái mông nở hoa của mình, mặt mày nhăn nhó. Không thèm để ý tên ngoài cửa.

Dù sao thần kinh cũng đủ kích thích rồi, chuyện lạ xảy ra cô cũng quen. Nhất quyết không thèm để ý thêm nữa. Vươn tay đóng lại cánh cửa sổ tới rầm 1 cái, quay lưng trở lại giường. Làm tù nhân thì tù nhân đi, chẳng phải cô được nhốt trong phòng giam hoa lệ chói mắt này sao. Cứ việc hưởng thụ.

Mụ nội nhà tên kia! Anh việc gì phải xuất hiện trước mặt tôi 1 lần nữa. Của không thèm đi qua, cứ thsch chơi trò cảm giác mạnh.

Nam nhân mang mặt nạ hiện ra từ hư không, đang đứng trước mặt cô.

Nào muốn gì? Đến đây bổn cô nương ta chiều! Cô đã sẵn sàng ọi tình huống rồi.

Mắt to trừng mắt nhỏ. 1 lúc sau hắn mới lên tiếng

- Tuyết !

Hửm? Tuyết? Cái gì? Người nào? Cô quay qua quay lại nhìn trong phòng. Xác định chỉ có mình cô là người duy nhất giao tiếp với hắn.

- anh hâm cái gì vậy? Cô nhìn hắn hỏi.

- tuyết! Là ta, nàng tha lỗi cho ta được không. Giọng hắn run run, mang theo nhung nhớ. Đưa tay tháo bỏ mặt nạ xuống.

Chậc, lại có duyên gặp trai đẹp, phải nói tên này đẹp yêu nghiệt đi ý chứ. Không ang vẽ lạnh lùng, hương vị mạnh mẽ như của Lãnh Phong. Tên này nhìn chính xác rất chi là hồ ly! @@. Quá yêu mị! Nhưng cô vận chả tốt. Toàn gặp trai đẹp mà mắc bệnh thần kinh. Không phải thế sao tên trai đẹp Lãnh Phong kia thần kinh cũng khác người đấy. ( t/g: khụ, chị cung thần kinh không kém)

Cô ngọ nguậy người, muốn thoát ra khỏi vòng tay ôm đang xiết chặt của hắn. Được soái ca ôm thì cũng k tính là thiệt thòi gì, nhưng nghĩ tới thần kinh của hắn thì cô thật não nề, hơn nữa rất có thể hắn là người muốn bắt cô đấy.

- có phải nàng đã trở lại bên ta đúng không, thật tốt, thật tốt. Giọng hắn nỉ non. Ôm cô chặt hơn như muốn cả người hòa nhập với cô.

- khụ, khụ. Tên kia, anh buông tôi ra. Sắp không thở nổi nữa rồi.

Mặt cô đỏ bừng lên vì khó thở. Tay hắn là sắt sao, kìm chặt cô gần chết.

Nam nhân hôt hoảng buông cô ra.

- có phải nàng vẫn giận ta đúng không, Tuyết! Đã đã chờ nàng thật lâu!

Cô lùi lại vài bước tránh bàn tay của hắn.

- tôi không phải Tuyết gì gì đó của anh, anh nhận nhầm người rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!