Chương 1: “ Aaaaaaah Cứu Mạng!”

23h 26p… Cô say sưa đọc cuốn truyện cũ…

" Tiếng nhạc ngọt ngào, tiếng người nói chuyện vui vẻ, hương nắng ấm…mọi thứ thật vui, tràn ngập hạnh phúc trong ngày cưới. Trên gương mặt cô dâu , chú rể khó che được nét cười rạng rỡ. Tất nhiên, hôm nay là ngày vui của họ. Một ngày thật vui…

Hàng ghế ngồi gần chót cuối, cô ngồi im lặng với nụ cười không chạm tới đáy mắt hướng tới anh.

- Mẹ… cậu bé ngồi trong lòng cô khoảng 2 tuổi, đôi mắt to tròn nũng nịu gọi.

Thấy mẹ thân ái của mình không liếc mình tới 1 cái, đôi mắt trong veo ngân ngấn nước, với tay níu tay áo cô giật giật, tỏ vẻ " con thật đáng thương nha".

Cô thoáng giật mình ra khỏi dòng suy nghĩ, nhìn đứa con trai kháu khỉnh cũng không kém phần nghịch ngợm này.

- Sao nào con heo mập này? Cô bật cười hỏi khi nhìn thấy tên nhóc này bắt đầu giở chiêu khóc mếu.

- Ba kìa! Đứa bé tên Hàn Vũ hứng trí bừng chỉ tay về phía người đàn ông, khuôn mặt sáng lên như phát hiện ra thứ đồ thật thú vị.

Cô nhìn theo hướng bàn tay nho nho mũm mũm chỉ, tim cô bất chợt nhói đau. Cảm giác này thật khó chịu, thứ cảm giác cô chôn chặt bấy lâu. Giờ sao cô thấy đau nhức…

3 năm trước…

" nếu có thì sao anh?""

" em có muốn biết không?""

" có ạ. ^^!"

" em xem quá trình hình thành thai nhi chứ"

" vâng. Vậy thì sao hả anh?"

" hút ra vậy""

…"

" nghe anh nói….."

Cô sững sờ, hụt hẫng, im lặng buông điện thoại bất chấp những dòng tin gửi lại từ anh với những lời giải thích. Cô trống rỗng khi bức tường cô tưởng như vững chãi duy nhất cho cô dựa bỗng đổ vỡ. Hoang mang, cô quay cuồng trong chính suy nghĩ của mình.

Những ngày tiếp theo cô vẫn im lặng như thế mặc cho những cuộc gọi từ anh…

- Mẹ! Đứa trưng bộ mặt mất mát nhìn mẹ mình, "lại không chú ý tới con rồi".

Cô mỉm cười nhìn con mang những nét giống anh, cúi mặt thơm trên má non mịn đó thì thầm:

-ừ, con yêu, ba đó!

- sao ba lại đứng bên cô kia ạ? Bé thắc mắc tròn mắt nhìn mẹ, hi vọng 1 đáp án.

Cô thở hắt ra, nhìn qua anh quay lại nhìn con. Cô do dự câu trả lời.

- vì hôm nay…ba con là chú rể đó! (^^!)

- thế thì mẹ là cô dâu rồi vì hôm nay mẹ rất đẹp nha! Cậu bé Hàn Vũ vui vẻ ngồi trong lòng mẹ cọ cọ toét miệng cười lộ ra vái chiếc răng sữa bé bé.

Cô ôm con, xoa đầu rồi bật cười, tên tiểu trư ngốc nghếch này.

- xin lỗi, tôi có thể ngồi ghế kế bên được không ? tôi đến hơi muộn thì phải! Giọng nói trầm ấm của người đàn ông vừa bước tới vang lên. Cố Lâm vì có việc trong công ty lên anh tới dự đám cưới hơi muộn. Tất cả mọi người hầu như đã đông đủ chỉ còn lại hàng ghế của cô còn trống đôi chỗ. Hôm nay bạn thân anh có việc đột xuất bảo anh cứ đi trước.

Cô ngẩng đầu cười lịch sự gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!