Chương 7: Phỏng vấn

Buổi phỏng vấn của Na Uy Ngưu Hà diễn ra vào cuối tuần này.

Nhưng Đường Quyết lại gặp Sở Túc trước cuối tuần, ngay trên lớp học Tư tưởng Mao Trạch Đông, tại hàng ghế trước.

Giữa hai người họ, liệu có cần phải chào hỏi nhau không?

Đường Quyết cân nhắc một chút, độ thân mật chưa đủ, nên cho rằng không cần thiết.

Người này khí chất cao ngạo, cũng không hẳn là sợ giao tiếp xã hội, chẳng qua là không thích kết bạn, cũng không muốn tỏ ra thân thiết với bất cứ ai. Sau khi Mộc Sâm đoạt giải, xung quanh cô ấy lập tức xuất hiện rất nhiều người tươi cười. Cô ấy đã thấy đủ bộ mặt giả tạo của không ít người, thực sự chán ghét kiểu giao thiệp xã giao tồi tệ đó.

Nếu như Sở Túc thật sự đến gần bắt chuyện, ngược lại cô ấy còn cảm thấy phiền.

Nhưng trớ trêu, Sở Túc cũng là người như vậy.

Có những điều nếu không hành động ngay, sau này sẽ rất khó tìm lại cơ hội, dễ dàng bỏ lỡ, khiến càng thêm ngượng ngùng. Giống như việc họ đã đã bỏ lỡ cơ hội chào hỏi lần này, đến chuyên đề tư tưởng Mao tiếp theo cũng không có dịp chào hỏi qua.

Bốn người ngồi ở hàng ghế cuối cùng, hai người phía trước đang đọc sách, Đường Quyết bận sửa sang kịch bản gốc, còn người ngồi cạnh Tư Đồ Vũ Hoàn thì đang lướt điện thoại.

"Lớp của các cậu, có ai tên là Hứa Mông không?" Tư Đồ Vũ Hoàn hỏi cô.

"Ai cơ?" Đường Quyết ngẩn người.

Tư Đồ Vũ Hoàn: "Bạn cùng phòng của cậu đấy." Thế mà cũng không biết?

Đường Quyết: "Cậu biết mình không ở ký túc xá mà."

Cô ấy thuê nhà gần quán bar, ở một mình.

Tư Đồ Vũ Hoàn lại hỏi: "Cậu... học kỳ này có bài tập nhóm không?"

"Có."

"Bài tập nhóm, trên lớp cậu nói là đã tự mình hoàn thành?"

"Đúng vậy." Đường Quyết nhìn cô ấy rồi lên tiếng: "Có gì cứ nói thẳng đi, vòng vo làm gì?"

Tư Đồ Vũ Hoàn: "Vậy cái 'đạo diễn lớn' tự cho mình là trung tâm, coi thường bạn học chính là cậu hả?"

Đường Quyết liếc nhìn giao diện vòng bạn bè trên điện thoại của Tư Đồ Vũ Hoàn, rồi đáp: "À, mình không add cậu ta."

Cô ấy không quan tâm những gì được đăng trên vòng bạn bè, chỉ nhìn lại Tư Đồ Vũ Hoàn: "Cậu quen cậu ta à?"

Đường Quyết và Tư Đồ Vũ Hoàn không cùng lớp, họ quen nhau từ trung tâm bồi dưỡng thi nghệ thuật thời cấp ba; một người học đạo diễn, một người học thiết kế.

Tư Đồ Vũ Hoàn: "Bạn của bạn bè."

Đường Quyết gật đầu.

Tư Đồ Vũ Hoàn lại nói: "Cậu ta nói cậu cô lập cả lớp."

Đường Quyết cảm thấy buồn cười: "Mình còn chưa quen hết mọi người, làm sao có thể cô lập được?"

"Mình không phải muốn làm mẹ cậu đâu –" Tư Đồ Vũ Hoàn có chút ngượng ngùng, cô nói khẽ: "Chỉ là, mình thấy tính cách của cậu như vậy... sẽ thiệt thòi."

Quá cá tính, quá sắc bén.

Lúc đó Đường Quyết bận rộn với công việc trong tay, không mấy để tâm: "Yên tâm đi Vũ Hoàn, mình biết chừng mực."

Rồi cô ấy nói rất khẽ và nhanh một câu khác: "Họ không đáng để mình bận tâm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!