Ống kính, cũng giống như con người, là cần phải hít thở. Đây không phải là rung lắc, mà là cảm giác 'hơi thở' của máy quay."
"Tôi nghe không hiểu cô đang nói nhảm cái gì, dù sao tôi cũng không muốn kiểu này."
"À... đây, Giám đốc Hà, để tôi giải thích lại cho ông một lần nữa. Đoạn này chỉ có ba cú là quay bằng tay, mỗi chuyển động đều có cân nhắc về ngôn ngữ hình ảnh. Làm phim, mỗi shot đều liên quan đến cảm xúc của con người. Ông tin tôi đi, tôi không làm bừa."
"Cô có nghe hiểu tiếng người không? Tôi đã nói là tôi không muốn thế này. Lúc ẩn lúc hiện thì ra thể thống gì, nhìn rất kém trình độ. Tôi bỏ tiền đầu tư, không muốn thấy mấy thứ rẻ tiền. Quay lại."
"Tôi đã giải thích rất nhiều lần rồi, chúng ta tôn trọng và hiểu cho nhau một chút được không?"
"Đạo diễn Đường, tiền tôi đầu tư, cô phải nghe lời tôi."
"Từ góc độ chuyên môn..."
"Được, có cần tôi gọi điện cho Phương Trung không?"
Phương Trung, nhà sản xuất của Chìm Xuống.
Bên cạnh màn hình giám sát, hai người cứ thế cãi qua cãi lại, diễn viên quần chúng và tổ quay đều âm thầm quan sát.
Cuối cùng, Đường Quyết đưa tay lật mấy món lặt vặt trên bàn, chộp lấy bộ đàm màu đen, đưa lên sát miệng.
Cô ấy nghiến nhẹ hàm, nén một hơi, sắc mặt dần trở lại bình thản. Rồi cô ấy lạnh lùng thu ánh nhìn, không thèm liếc nhà đầu tư họ Hà ngồi bên cạnh thêm lần nào nữa.
"Cứ theo ý ông ta." Cô ấy nói vào bộ đàm.
Tháng tám, mặt trời giữa trưa nóng bỏng.
Diễn viên quần chúng xếp hàng lấy chè đậu xanh.
Đường Quyết đi xa thêm một chút, tìm chỗ vắng người rồi mới gọi điện cho Phương Trung.
Từ đầu đến cuối kể lại toàn bộ sự việc.
Sau đó Phương Trung nói: "Thật ra tôi cũng thấy có quay lại hay không thì khác biệt cũng không lớn. Với lại, quan điểm khác nhau thì phải hòa hợp thôi."
"Hòa hợp?" Đường Quyết nói: "Anh thấy người với lừa có nói chuyện được với nhau không?"
Phương Trung đáp: "Giám đốc Hà nói cũng không sai. Ông ta bỏ tiền, thì phải nghe ông ta."
Đường Quyết: "Tôi nhớ ông ta đâu phải nhà đầu tư số một. Ông chủ lớn là họ Đỗ, đúng chứ?"
Phương Trung: "Để tôi đoán nhé, cô trông chờ ông Đỗ ra mặt giúp cô khắc chế ông ta?"
Đường Quyết: "Khụ khụ."
Phương Trung: "Không có cửa đâu. Tôi nói thẳng với cô nhé, ông Đỗ căn bản không quan tâm Chìm Xuống quay ra sao. Ông ta đầu tư bộ phim này chỉ vì cái title 'Hoành La' thôi. Doanh nhân mà, đều thế cả. Lúc tuyên truyền phim, bốn chữ 'đạo diễn Hoành La' có thể phóng to đến mức nào thì sẽ phóng to đến mức đó. Ông ta mua đúng bốn chữ ấy mà thôi."
Đường Quyết: "Người đoạt giải Hoành La đâu chỉ có mỗi tôi?"
Phương Trung: "Cô nói Cung Kính á? Mời không nổi đâu. Đại khái là coi cô như bản thay thế."
Trầm mặc, trầm mặc.
Đường Quyết ngậm miệng.
Phương Trung tiếp tục nói: "Đừng nghĩ nhiều. Cứ coi như đàn gảy tai trâu, gảy thêm vài lần, hoặc trâu điếc, hoặc cô phế. Dù sao cũng chỉ có thế thôi. Còn vấn đề gì nữa không?"
Đường Quyết: "Không. Không còn vấn đề gì nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!