Chương 47: Em mời chị

Khi chụp ảnh tốt nghiệp vào đầu tháng Sáu, Sở Túc đã nộp luận văn, bảo vệ xong, lấy bằng, dọn sạch ký túc xá, gần như hoàn tất mọi việc, đã đến lúc phải rời khỏi Nam Hải.

Chuyến bay của cô cất cánh từ Giang Châu vào ngày 28 tháng Sáu, cả nhà sẽ ra sân bay đưa tiễn.

Tối hôm trước khi từ Nam Hải về Giang Châu, họ uống rượu tại nhà Đường Quyết.

Sở Túc hỏi Đường Quyết có muốn đi cùng không.

Đường Quyết từ chối.

"Ê, không phải là em né tránh gặp cô, chú, anh vợ, chị dâu vợ đâu..." Cô nói như vậy, nhưng lỡ miệng gọi tên cả nhà như đang gọi món trong menu.

Sở Túc đong đưa chén rượu: "Ừ hử."

"Ừm..." Đường Quyết: "Ngày 28 cũng là ngày em khai máy, em phải đến đó."

Sở Túc gật đầu.

Đường Quyết còn nói: "Nhưng thật sự em không quá muốn gặp người nhà chị trong tình huống này. Nếu chỉ ghé qua chào hỏi hai câu rồi chị bay đi luôn, nghe kỳ quặc lắm."

"Được." Sở Túc hiểu.

Một lát sau.

"Chị thu dọn xong hành lý chưa?"

"Rồi."

"Xong hết rồi sao?"

"Đúng vậy."

Ngón trỏ Đường Quyết đụng đụng cằm Sở Túc: "Sao có người đi rồi mà vẫn chiếm tủ quần áo của người khác vậy nhỉ?"

Đồ đạc của Sở Túc trong nhà gần như không xê dịch.

"Đâu phải sẽ không về nữa." Sở Túc nhìn cô ấy nói: "Em chỉ muốn nghe vậy thôi đúng không?"

Đường Quyết cười hì hì: "Vâng vâng."

Sở Túc: "Hai năm tới sẽ rất bận, có ngày nghỉ chị sẽ sắp xếp về."

Cô biết Đường Quyết không chịu nổi ngồi máy bay đường dài, nên chỉ nghĩ đến chuyện "về."

Đường Quyết nói: "Không sao, Sở Túc, em cũng không chỉ xoay quanh chị, không phải chỉ có chị bận, em cũng có việc mình muốn làm."

Sở Túc cười nhu hòa: "Chị biết."

Đường Quyết uống một ngụm rượu rồi mở lời: "Thật ra nghĩ lại, yêu xa cũng chỉ là chuyện thường tình thôi. Em yêu chị, nhưng cũng không đến mức không thể rời xa chị. Giống như chị nói, cả hai chúng ta đều có mục tiêu rất rõ ràng, có hướng đi phấn đấu riêng, cơ sở của tình yêu nhất định là phải tìm được chính mình trước đã."

Cảm xúc của cô ấy dâng lên rất nhanh, Sở Túc hỏi: "Sao đột nhiên lại nói chuyện sâu sắc thế?"

Đường Quyết: "Vì mùa tốt nghiệp mà. Mấy hôm trước em đến ký túc xá chị giúp chị thu dọn đồ đạc, nhìn thấy một đôi tình nhân cãi nhau chia tay ở dưới tầng. Đại khái là 'Em lúc trước thế này thế kia, anh thế này thế kia, bây giờ em muốn thế này thế kia, vậy anh phải làm sao? Chia tay đi!'" Cô nói ra mà còn thấy buồn cười.

Sở Túc cũng cười.

Đường Quyết nhìn tới, thản nhiên nói: "Em hy vọng từ nay về sau mọi quyết định của chị đều phải cân nhắc cho bản thân trước. Dù ở lại hay rời đi, có quay về hay không, chị thấy nên làm thế nào thì cứ làm, em sẽ không can thiệp, bởi vì em không thể gánh vác thay cuộc đời của chị. Tuyệt đối đừng vì em mà thay đổi bất cứ điều gì, nếu việc chúng ta ở bên nhau chỉ khiến cả hai bị ràng buộc, vậy thà không nên có."

Sở Túc nhìn cô, nghiêm túc xác nhận: "Được. Em cũng vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!