Chương 44: Tình yêu, giống như một cái cây

Phòng Thúy Hải Đường.

"Hai mươi phút rồi..." A Hoa.

"Hai người họ còn về nữa không?" A Điểm.

"Nói gì những hai mươi phút?" Lâu Yến Mính.

"Cũng chưa chắc đâu. Rất nhiều thứ không nhất định phải dùng lời nói để thể hiện." Đổng Thư Hàng.

"Anh lại phấn khích à? Ví dụ như gì?" Tưởng Na.

Đổng Thư Hàng: "Lỡ đang đánh nhau thì sao?"

Đúng lúc này, một trong hai cánh cửa đóng kín mở ra. Đường Quyết đứng ở cửa ló nửa người ra ngoài, nhất thời thu hút vô số ánh mắt dò xét của mọi người.

Cô ấy tươi cười rạng rỡ: "Cho hỏi, có được dẫn người nhà theo không?"

Lâu Yến Mính: "Không được đâu... Chị là chủ tịch mà còn chưa dám dẫn người nhà tới..."

Mạnh Thủ Nguyên: "Ít nhất địa vị trong Na Uy Ngưu Hà phải lớn hơn anh chị chút đã rồi hẵng nghĩ đến mang người nhà..."

Đổng Thư Hàng không nói chuyện, nhìn thấu nhưng không nói ra.

Sau đó một cánh cửa khác mở ra, là Sở Túc mở.

Không có vật cản, tầm nhìn trống trải, hai người đứng cạnh nhau, nắm tay, đối diện với tất cả mọi người trong phòng riêng.

Sở Túc dịu dàng cười, còn nhướng mày.

"Tôi mang người nhà đến." Cô ấy nói.

Rõ ràng cả hai đều đã có danh có phận ở Na Uy Ngưu Hà, lại còn tìm cách chơi chữ để công khai khoe ân ái.

Ấu trĩ!

Trong tình huống này, nếu là người khác, ắt hẳn đã gây ra một trần phong ba bão táp, nhưng trên thực tế, không một ai ở Na Uy Ngưu Hà dám chọc ghẹo Sở Túc dù chỉ một câu.

Không lâu sau khi hai người nắm tay ngồi xuống, cả phòng rơi vào một sự trầm mặc kỳ lạ.

Đường Quyết nhìn thực đơn, lại ngẩng đầu: "Chúng ta nhiều người như vậy mà gọi ít đồ ăn thế này thôi sao?"

Lâu Yến Mính ghé lại, cắn răng: "Đắt lắm!"

Đường Quyết cởi mở nói: "Tôi mời, gọi thêm đi."

Cô ấy gọi người phục vụ một lần nữa mang thực đơn đến, bảo mọi người muốn ăn gì cứ gọi tự nhiên, không cần khách sáo.

Trong thời gian chờ đồ ăn dọn lên, Đường Quyết có chuyện muốn nói.

"Lý do mời mọi người dùng bữa, ngoài lý do hiển nhiên kia ra." Cô ấy ý vị thâm trường nhìn Sở Túc một cái, rồi quay sang mọi người: "Còn là vì học kỳ sau, tôi phải vào đoàn làm phim, sau đó sẽ rất bận rộn, nên cân nhắc kỹ lưỡng, tôi sẽ không tham gia hoạt động câu lạc bộ nữa."

Tất cả mọi người khẽ giật mình. Nghĩ mới thấy, học kỳ sau cũng có không ít người sẽ rời đi, nhưng không ai ngờ đang vui vẻ, bữa ăn lại bỗng biến thành tiệc chia tay.

"Thực ra tôi vốn không có ý định tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào. Tờ rơi của Na Uy Ngưu Hà tôi cũng chưa từng xem qua. Tình cờ hôm đó ăn cơm, tôi tiện tay lấy nó làm giấy nháp." Đường Quyết dừng lại một chút, rồi cười: "Đến phỏng vấn vì một mượn mấy tờ rơi của một đàn chị. Tôi nói sẽ trả lại cho họ, nhưng đàn chị này không chịu, cứ khăng khăng bắt tôi phải đến phỏng vấn để trả nợ."

Sở Túc ngồi bên cạnh, mỉm cười nhưng không vạch trần cô ấy.

"Hai năm ở Na Uy Ngưu Hà rất đáng giá, tôi cũng thật sự rất vui vì có cơ hội làm quen với mọi người." Rất chân thành, cả đêm nay cô ấy đều rất chân thành: "Cảm ơn đàn chị này đã cho tôi cơ hội được cưới trước yêu sau với Na Uy Ngưu Hà. Không có gì báo đáp, bản thân tôi đành lấy thân báo đáp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!