Chương 43: Bạn bè bình thường

Sở Túc không nghĩ bản thân sẽ thích một người.

Ít nhất không đến mức không thể tự kiểm soát.

Cô không thể tưởng tượng nổi có tình huống nào đòi hỏi phải luôn giữ một người trong tim, thường xuyên gọi tên họ, cũng không thể hình dung mình sẽ ở hoàn cảnh nào mà có thể chấp nhận sự gần gũi của người khác, vô duyên vô cớ đụng chạm rồi lại quan tâm hỏi han cả ngày lẫn đêm.

Cô bình đẳng và không có hứng thú với tất cả mọi người.

Nhưng Đường Quyết từ đầu đã không giống vậy, cô ấy đặc biệt, đặc biệt ngay cả trong lòng Sở Túc.

Người này chỉ thuận miệng nói một câu đã dễ dàng cạy mở bức tường phòng thủ vốn có và được nuôi dưỡng bấy lâu của Sở Túc, sau đó công khai xông vào.

Cô cho rằng cô ấy là người đặc biệt, đặc biệt đến mức sẵn sàng bỏ tâm trí để để ý đến cô ấy, mà càng để ý, cô ấy càng trở nên đặc biệt hơn.

Xét về phương diện này, Sở Túc đối với Đường Quyết cũng không thể coi là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Bởi vì Sở Túc còn chưa kịp gặp Đường Quyết, đã cảm thấy hứng thú với cô ấy rồi.

Ngày 25 tháng 3, kỳ họp định kỳ ở Na Uy Ngưu Hà, Đường Quyết trở lại.

Lần này, Sở Túc đang ở phòng đóng hộp đàn, lúc ngẩng đầu uống nước, ánh mắt xuyên qua tấm kính cửa sổ thoáng thấy một bóng người lướt qua, là bước chân, là góc nghiêng khuôn mặt quen thuộc, chỉ hai giây rồi biến mất, một người đã gần một tháng không gặp.

Sở Túc cũng không vội vã chạy ra ngoài, mà từng bước thu dọn đồ đạc, vẫn giữ nhịp điệu của mình, sau đó mở cửa, đi đến phòng học.

Lần này không khí rất yên tĩnh, một nhóm người tụ tập lại, đang vâng dạ uống nước và ăn bánh.

Tiếp đó Sở Túc đi qua, im lặng cầm lấy ly Americano duy nhất trên bàn rồi quay về chỗ ngồi phía sau.

Lần này cô không nói gì cả.

Lâu Yến Mính vỗ tay nhắc nhở: "Chuẩn bị họp."

Sở Túc uống một ngụm cà phê.

Chỉ một ngụm, cô nhíu mày theo phản xạ.

Sau đó cô kéo ly đồ uống trên tay ra xa một chút để nhìn kỹ, màu nâu đậm, có đá, ly tỏa hơi nước, nhân viên cửa hàng dùng bút marker màu đen viết nguệch ngoạc chữ "Đường", nhãn dán lấp lánh ghi: Americano đá.

Không quá chắc chắn, nhìn nhìn lại lần nữa, Sở Túc uống hớp thứ hai.

Ngọt.

Ly cà phê ấy đã biến thành một ly Coca.

Ngày 01 tháng 4, Na Uy Ngưu Hà tổ chức tiệc chủ đề ngày Cá tháng Tư.

Không biết ai đã đặt trước phòng riêng ở Ngự Lê Uyển

- Nhà hàng Trung Quốc hàng đầu ở Nam Hải có hồ cá mà hai người vô tình gặp nhau lần trước.

Sở Túc lên tầng hai.

Người mặc đồng phục đen cúi người đón cô, rồi ngạc nhiên nói: "Cô Sở, vẫn phòng Triều Huy ạ? Điều hòa ở Triều Huy hôm qua bị hỏng rồi, vẫn chưa sửa xong, không ai thông báo cho cô sao?"

Sở Túc cười cười, thấp giọng nói: "Chị Hà, hôm nay không phải Triều Huy."

Chị Hà ngẩng đầu nhìn: "Không phải Triều Huy sao?"

Sở Túc nhìn vào đoạn tin nhắn trên điện thoại: "Vâng, ừm... là Thúy Hải Đường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!