Mà người kia hai mươi phút sau đã bước xuống bên cạnh cô.
Đường Quyết đã thay trang phục biểu diễn sang áo bông màu vàng nhạt thoải mái hơn. Sở Túc còn đích thân giặt giũ nó, thoang thoảng mùi nước xả vải hoa oải hương đã phơi khô dưới nắng.
Cô ấy ngồi cạnh Sở Túc, tay cầm cây lightstick của trường.
"Đột nhiên nhớ ra năm ngoái giờ này tôi còn đang ứng phó với chị về bữa tiệc giao thừa, nói là năm sau nhất định sẽ đến." Đường Quyết bất đắc dĩ thì thầm: "Ai ngờ, lại thực sự đến thật."
Sở Túc mỉm cười: "Ứng phó tôi cơ à."
"Khi đó tôi nào biết người đó là chị." Đường Quyết nói: "Ai bảo bài hoan nghênh của các chị dọa người đến thế."
Sở Túc đáp: "Tưởng Na tìm đấy."
Đường Quyết chợt nhớ ra điều gì đó, cười nói: "Khi đó chị còn gửi cho tôi cái gì mà 'Hủy đăng ký, xin gửi HUY'. Chỉ có câu đó là do chị đích thân gửi đi thôi đúng không?"
Sở Túc nói: "Tôi đặt ra một cái thang để bước xuống thôi, để chứng minh chúng tôi không phải loại câu lạc bộ lòng dạ hiểm ác."
"Bá, vương, cưỡng, bức." Đường Quyết nhấn từng chữ: "Các chị đúng là cao tay. Toàn bộ quá trình đều cho thấy hai người các chị vì thiếu người mà không từ bất cứ thủ đoạn gì."
Đâu có ai lần đầu gặp đã gọi người ta đến phỏng vấn, đâu có ai đã nghe hai buổi chiều đều không rảnh vẫn vội vàng ghi danh người ta.
"Tôi đã nói rồi, em không chỉ là người tính cho đủ chỉ tiêu." Sở Túc.
Đường Quyết im lặng một lúc lâu rồi hỏi: "Cho nên...... câu đó rốt cuộc có ý nghĩa gì?"
Thời gian đã trôi qua gần một năm kể từ khóa học Phân tích và Thưởng thức Phim điện ảnh đầu tiên kia.
"Na Uy Ngưu Hà chào đón em, không chỉ vì cần người, mà là thực sự mong chờ em." Sở Túc nói: "Tháng 9 năm ngoái khi liên hoan khai giảng ở Gặp một lần đi, chúng tôi đã xem màn trình diễn của em từ rất sớm."
Đường Quyết đuổi theo hỏi: "Chị cũng mong chờ sao?"
Sở Túc: "Là tôi gọi em đến phỏng vấn."
Em nói xem?
"Tôi đã nói rồi mà, tôi giống như con mồi, bị tờ giấy của chị dụ đến buổi phỏng vấn. Tôi nói vòng hai không rảnh mà Đổng Thư Hàng không chút đắn đo đã ghi tên tôi lại. Chị còn cố ý không nhìn tôi, né tránh ánh mắt của tôi, rõ ràng đã sớm biết anh ta sẽ nói như vậy, các chị đúng là một giuộc."
Sở Túc mặt không đỏ tim không đập: "Đề nghị không nên dùng từ 'một giuộc.'"
Đường Quyết lại bật cười.
Âm thanh vang vọng chói tai, khúc nhạc càng lúc càng lớn, cũng báo hiệu bữa tiệc đang đi đến hồi kết.
"Nhưng mà thật tốt, Na Uy Ngưu Hà, thật tốt." Đường Quyết nói: "Cảm ơn chị đã gọi tôi đến phỏng vấn, nếu không tôi đã bỏ lỡ rất nhiều điều."
Sở Túc không hỏi cô ấy sẽ bỏ lỡ điều gì, chỉ đáp: "Không cần khách khí."
Trên đài, ban nhạc của Bác gái cửa thôn đang biểu diễn, sân khấu tràn ngập ánh đèn xanh, lightstick cũng vậy.
Đường Quyết có ấn tượng, ca sĩ chính của ban nhạc đó hiện tại là sinh viên năm thứ hai, cô ấy cũng đang là năm thứ hai.
"À...... Thời gian trôi nhanh thật."
Cứ như chỉ trong chớp mắt.
Cô ấy nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn Sở Túc.
Khi đó không nghĩ sẽ thích chị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!