Sở Túc gặp Đường Quyết ở tầng một tòa nhà hành chính.
Cô bước qua, nở một nụ cười: "Sao em vẫn tới?"
Đường Quyết tỉ mỉ quan sát cô một lượt rồi thấp giọng hỏi: "Chị không sao chứ?"
"Không sao." Sở Túc: "Tôi gọi người xử lý rồi."
Đường Quyết nhìn ra ngoài, sắc trời bắt đầu tối.
"Có muốn uống rượu không?" Cô ấy nói.
Sở Túc: "Tôi chưa đến mức phải mượn rượu giải sầu vì chuyện này đâu."
"Giải sầu gì?" Đường Quyết giả vờ ngây ngô: "Tối nay trời trở lạnh, mời chị đến nhà tôi ăn lẩu, đi không?"
Sở Túc không nói gì, chỉ tao nhã nhìn cô ấy.
Cô hiểu mà.
"Đi thôi." Đường Quyết không nói hai lời, liền nắm lấy tay Sở Túc dẫn cô đi ra khỏi tòa nhà chính.
Sở Túc bị kéo đi, ánh mắt dõi theo bàn tay đang đan xen của họ, rồi lại ngước lên nhìn bóng lưng Đường Quyết.
"Nhớ không? Lần trước chị say cũng nắm tay tôi y hệt như thế này."
Đường Quyết tung ra đòn phủ đầu, chiếm thế chủ động trước khi đối phương kịp nhận ra hành vi đã có phần vượt quá giới hạn của mình .
"Thật sao?" Sở Túc khẽ hỏi.
"Chị còn như thế này mà." Đường Quyết lắc lắc tay Sở Túc.
Đã quá giờ ăn, cũng là giờ lên lớp buổi tối, trên đường không còn một bóng người, hai người nắm tay nhau đi về phía cổng Nam.
"Tôi bảo không được không được không được không được!" Đường Quyết diễn kịch: "Tôi bảo không muốn dắt tay, nhưng chị cứ túm lấy tôi, nói đèn đỏ rồi, không cho tôi đi, ngay tại ngã tư đường ấy."
Đường Quyết đổi trắng thay đen.
Sở Túc cười: "Em đừng bắt nạt tôi không nhớ."
Đường Quyết: "Dù sao chuyện lần trước tôi muốn nói sao thì nói. Chị mà có bản lĩnh làm tôi uống đến quên hết sạch thì chị cũng có thể ức h**p lại."
"Giọng điệu này của em, có phải là đã quên rồi không, lần trước đâu có công bằng." Cô đã uống phải ly rượu có nồng độ cao như vậy.
"Tôi có nói so bằng tửu lượng đâu." Đường Quyết đáp: "Người bình thường uống rượu cũng đâu so tửu lượng."
Lý lẽ này thuyết phục được Sở Túc, cô nói: "Được thôi."
"Quán bar mới có một Bartender mới, mấy hôm trước tôi đã đi học lỏm vài chiêu, tối nay sẽ triển cho chị xem."
"Được."
"Lần này là chị tỉnh táo đồng ý với tôi, đừng hòng chơi xấu."
"Lần trước tôi không tỉnh táo đồng ý với em, tôi cũng đâu có chơi xấu."
"Vậy đi siêu thị mua sắm đi."
"Nhà em không phải có rượu sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!