Trong một ngôi làng nọ có hai anh em là Lâm Tả và Lâm Hữu.
Họ là anh em sinh đôi.
Câu chuyện bắt đầu khi họ sống nương tựa vào người mẹ.
Gia cảnh rất nghèo khó, chỉ bám vào việc nuôi bò để sống.
Họ mua hai con bò con, cho ăn cỏ trên núi, nuôi dưỡng suốt một năm, sau đó bán đi, kiếm được vài ngàn đồng – số tiền ít ỏi phải lo cho cả năm.
Tình cảm anh em rất tốt, sáng sớm thả bò ra đồng, chiều tối mới đưa về. Từ nhỏ hai đứa đã cùng nhau chạy chân trần trên núi, đùa nghịch bên bờ sông.
Mấy năm sau, trưởng thôn đến vận động khuyên nhủ, nói rằng giáo dục bắt buộc đã được phổ cập, trường tiểu học ở thị trấn mở lớp miễn phí, hai đứa trẻ nên được đi học.
Người mẹ đồng ý, dù gánh nặng tiền sách vở và cơm gạo đè nặng, nhưng bà nghiến răng thắt lưng buộc bụng vẫn xoay sở được.
Đáng tiếc, năm đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn, một con bò bị bệnh chết mất, tiền bạc eo hẹp, chỉ có thể để một người được lên thị trấn đi học trước.
Cả anh và em đều khao khát được đến trường.
Người em tin rằng tri thức có thể thay đổi vận mệnh, đọc sách là con đường giúp người ta thoát khỏi ngọn núi này, cậu ấy muốn thử vận may.
Ý định của người anh lại đơn giản hơn nhiều, cậu ta chỉ muốn được ra thị trấn chơi bời, không muốn cả ngày quẩn quanh bên đàn bò, càng không muốn dính đầy mùi phân bò.
Sau đó, người mẹ quyết định để người anh đi học trước, lý do rất đơn giản: không thể để em học lớp 2 trong khi anh trai học lớp 1.
Năm ấy, người anh lên thị trấn học, còn người em ở lại chăn bò cùng mẹ.
Mấy năm sau, khi đã mười tám tuổi, họ đối diện kỳ thi đại học.
Trong những năm qua, thành tích của người anh chỉ ở mức trung bình, trong khi người em lại liên tục giành nhóm đầu.
Ngày thi đại học, Lâm Tả đang học lớp 12, bảo Lâm Hữu thay mình vào phòng thi.
Không ngoài dự đoán, kết quả rất khả quan. Lâm Tả dùng điểm số của Lâm Hữu để nhập học vào một trường đại học danh tiếng ở miền Nam.
Đến năm thứ hai, một biến cố bất ngờ xảy ra, dù có thể nói là không hoàn toàn bất ngờ.
Người mẹ mắc chứng Alzheimer khi về già, mỗi ngày đều lang thang trên núi.
Lâm Tả không về, người mẹ không thể tự chăm sóc bản thân.
Quỹ đạo cuộc đời vốn đã lệch lạc lại càng sai.
Ba năm sau, người em đơn độc chôn cất mẹ mình.
Năm người anh tốt nghiệp, cậu bay đến phương Bắc để nhập học.
Lâm Hữu yêu thích sách vở, tin rằng tri thức là thứ thay đổi vận mệnh, bằng cấp chính là lợi thế giai cấp, là nước cờ đầu tiên.
Lâm Tả giỏi giao thiệp, nhìn người mà đối đãi, thành tích học tập của cậu ta rất kém, nhưng lại xuất sắc trong các mối quan hệ, ra xã hội như cá gặp nước.
Năm Lâm Hữu tốt nghiệp đại học, Lâm Tả đã gây dựng được sự nghiệp vững chắc.
Lâm Hữu tìm việc làm nhưng ăn nói vụng về, cậu khó lòng bộc lộ bản thân, cũng khó thể hiện học thức của mình với người khác. Chẳng ai đồng ý nhận cậu.
Phải chăng học chưa đủ sâu? Cậu quyết định đi học thạc sĩ.
Ba năm trôi qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!