Chương 24: Cảm ơn ông chủ

"Buổi Phân tích và Thưởng thức phim điện ảnh nào em cũng đi thang bộ lên." Sở Túc nói vậy.

"Cái này chị cũng biết?" Đường Quyết hỏi.

Đúng là đáng chết, người phụ trách chiếu phim này mỗi lần vào đều phải nghiên cứu địa hình để vào cửa, lúc cô ấy vào thì cả lớp đã ngồi hết rồi, vậy mà người này lại biết cô ấy đi lên bằng cách nào.

Sau đó Sở Túc nói: "Mỗi lần em đến cửa đều thở hổn hển."

Hả?

"Tôi..." Đường Quyết suy sụp, chối: "Đâu có, đâu có— đâu có!"

Ngoại trừ lần phải leo lên tầng 18 của trung tâm luyện thi nghệ thuật 20 tầng đến suýt thì ngất đi ra thì những lúc khác... cũng ổn mà...

Sở Túc khẽ mỉm cười, dường như đoán trước được phản ứng của cô ấy.

Rồi mới nói: "Tôi đã thấy em leo cầu thang, lúc tôi đợi thang máy."

"Vậy mà chị biết chắc luôn rồi à?"

"Trước đây em từng nói mình sợ độ cao, lần trước đi xuống tầng cùng em thì tôi đã biết rồi."

Đường Quyết lại hỏi: "Vậy chị không thấy kỳ lạ sao?"

Mỗi người trong lớp luyện thi nghệ thuật đều thấy kỳ quái khi cô ấy không đi thang máy mà lại chọn đi lối thoát hiểm, ngoại trừ Tư Đồ Vũ Hoàn thỉnh thoảng sẽ hỏi cô ấy tại sao.

Sở Túc hồi: "Kỳ lạ gì?"

Đường Quyết đáp: "Nhiều người nói với tôi rằng tôi đang tự kiếm chuyện." Ví dụ như cách bạn cùng nhóm của cô ấy mắng cô ấy trên mạng xã hội vậy.

Sở Túc đáp: "Tôi tôn trọng." Đáp lại rất nhanh, giọng điệu tự nhiên không cần suy nghĩ

Đường Quyết hỏi: "Chị biết tại sao không?"

Sở Túc: "Tôi không biết."

Đường Quyết: "Chị không biết, vậy chị đang tôn trọng cái gì?"

Sở Túc nghiêng đầu nhìn cô ấy một cái, rồi mở lời: "Tôi không cần biết lý do, cũng vẫn có thể tôn trọng."

Chỉ dăm ba câu đối đáp, Đường Quyết đã hoàn toàn rối bời.

Sao lại tốt đến thế này...

Cô ấy muốn giải thích đôi chút: "Thật ra tôi không phải là hoàn toàn không đi được, ừm... Ý tôi là người khác không nhất thiết phải leo thang bộ cùng tôi."

Cứ như Tư Đồ Vũ Hoàn từng nói: "Cậu cứ đi đường chuyển sinh của cậu đi, mình đi thang máy", nhưng hai người vẫn là bạn tốt.

Đường Quyết không muốn tỏ ra làm bộ hay yếu đuối, càng không muốn khiến người trước mặt cảm thấy mình kỳ quặc và dị hợm.

Lên đến tầng 8, Sở Túc chỉ mỉm cười rồi nói với cô ấy: "Không sao đâu."

Bọn họ ăn pizza, cắt bánh kem, sau đó đánh nhau, nguyên nhân là do Mạnh Thủ Nguyên ấn miếng bánh kem của mình vào mặt Đổng Thư Hàng.

Đổng Thư Hàng lớn tiếng kêu lên: "Các người đối xử với Thái Thượng Hoàng các người như vậy sao?"

Nghe vậy, Lâu Yến Mính cũng dùng miếng bơ trên tay mình phết lên mặt anh ta.

Đổng Thư Hàng bùng nổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!