9 giờ sáng.
Đường Quyết: [ Tỉnh chưa? ]
Một giờ sau.
Sở Túc: [ Tỉnh rồi. ]
Rất nhanh.
Đường Quyết: [ Gọi điện thoại cho chị nhé? ]
Sở Túc: [ Được. ]
Kết nối.
Đường Quyết: "Chào buổi sáng."
Bên kia có một số âm thanh va chạm, kiểu như điện thoại được đặt lên bàn.
Sở Túc đáp lại một tiếng nhàn nhạt: "Ừm, chào buổi sáng."
Giọng nói khàn khàn, không mang theo dấu vết cảm xúc nào.
Đường Quyết: "Đau đầu không?"
Tiếng nước chảy.
Sở Túc: "Một chút, không sao."
Cũng không có gì đáng nói, nếu cô nói hoàn toàn không đau thì cũng quá giả tạo.
Đường Quyết: "Thật sự không ổn thì chị đi mua ít thuốc giải rượu uống thử xem, cái cảm giác tích tụ axit lactic đó khá khó chịu."
Tiếng bàn chải điện.
Sở Túc: "Được." Giọng có chút mơ hồ vì đang súc miệng.
Qua một lúc.
Đường Quyết mở lời: "Hôm qua chị... nhảy múa, làm tôi sợ hết hồn."
Sở Túc thật sự không để ý lắm, cô nói: "Thế à? Tôi không nhớ đoạn đó."
Đường Quyết tiếp lời: "Vậy chị nhớ gì?"
Vòng vo rất lâu, thật sự rất lâu.
Đường Quyết cảm thấy mình đã dùng hết kỹ thuật vòng vèo cả đời, dù chỉ để quẹo đúng một khúc.
Nhưng vẫn bị Sở Túc nhìn thấu.
Cô súc miệng xong, cười một chút, nói: "Em đang gài tôi đấy à?"
Chơi trò tâm cơ trước mặt vua tâm cơ, còn non lắm.
Đường Quyết thẳng thắn thừa nhận: "Nếu chị có thể trung thực để được khoan hồng thì tốt nhất, tôi cũng không cần phải gài chị."
Sở Túc: "Trung thực để được khoan hồng không phải dùng như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!