Sở Túc chọn ly có nồng độ cồn cao hơn.
Sở Túc xác định, Đường Quyết cũng xác định.
Bởi lẽ rất nhanh, Sở Túc bắt đầu thấy hơi lâng lâng, cô thở ra một hơi dài, đầu rũ xuống.
Được Đường Quyết đỡ lấy.
Tay phải cô mở ra, nâng cằm Sở Túc.
"Ổn không?" Đường Quyết nghiêng đầu trêu chọc.
Sở Túc cụp mắt, khẽ hừ một tiếng: "Em đoán xem."
"Chị đừng uống nữa."
"Ừm..."
Ánh đèn ở đây rất mờ, Đường Quyết chăm chú nhìn cô, không rõ đang suy tính điều gì.
Sau đó, năm ngón tay đang giữ ly rượu của cô khép lại, Đường Quyết cẩn thận nhéo nhéo má Sở Túc.
Cảm giác khá tuyệt.
Cô muốn ngăn khóe môi mình lại, nhưng không thể được.
Sở Túc vốn tính tình ôn hòa, cũng không phản đối, chỉ là men say khiến ý thức cô dần mông lung, cô híp mắt, hơi thở nhẹ nhàng chậm chạp.
"Khó đọc chỗ nào?" Sở Túc hỏi cô.
"Cái gì?"
"Tên của tôi, khó đọc chỗ nào."
Đường Quyết đáp: "Người ta đặt tên, tốt nhất là âm cuối cùng phải bật ra được. Giống như 'Đường Quyết'."
Sở Túc đáp: "Ừm, Đường Quyết."
Đường Quyết giải thích: "Nhưng tên chị là 'Sở Túc', họ và tên đều phải thu vào. Khi phát âm xong 'Sở' (chǔ), môi đã chu ra, mà 'Túc' (sù) cũng cần chu môi để bật âm, không có khoảng nghỉ để môi chu ra lần nữa. Cho nên sẽ hơi vấp."
Sở Túc nhíu mày: "Vẫn ổn mà..."
Đường Quyết hỏi: "Tự nhiên chị có bao giờ tự gọi tên mình không?"
"Cũng đúng."
"Chị thử đọc nghiêm túc một lần xem."
"Sở Túc." Còn ổn mà...
Đường Quyết: "Đọc rõ từng chữ."
Sở Túc ngước mắt lên trong lòng bàn tay cô, ánh mắt vừa chuyên chú vừa pha lẫn men say.
Cô nhìn Đường Quyết, chậm rãi đọc ra từng chữ.
Để phát âm chuẩn, đôi môi đỏ khẽ chúm lại nhuần nhuyễn.
"Sở, Túc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!