Chương 19: Tên

Tuần thứ mười hai của học kỳ.

Lớp Phê bình và Thưởng thức Điện ảnh, có người lên bục giảng.

Không biết ai dưới lớp thở dài.

"Sao lại có phản ứng này?" Hồ Chấn Hải ngẩng đầu hỏi.

Một nam sinh giơ tay: "Thầy ơi, người chiếu phim của chúng em đâu ạ?"

"Người chiếu phim của các em?" Hồ Chấn Hải: "Bây giờ không thích xem giáo viên chính quy sao?"

Sở Túc cúi đầu nhìn điện thoại.

"Người chiếu phim có việc, tôi sẽ tự mình chiếu cho các em." Hồ Chấn Hải nói tiếp: "Đúng rồi, kỳ thi của chúng ta vào tuần 16, đề mở, mọi người tranh thủ thời gian ôn tập, nên tra tư liệu thì tra đi, những phim tôi đã chiếu chắc chắn sẽ thi vào."

Có người vẫn chưa để tâm chuyện này lắm, lại hỏi: "Vậy sang tuần 14 người chiếu phim có đến không ạ?"

Hồ chấn hải: "Không có gì phát sinh thì có, buổi chiếu cuối cùng vào tuần sau, sẽ chiếu phim Nhất Đại Tông Sư.

Rất nhanh, ông phản ứng lại, mắng một câu: "Các em lo cho buổi hôm nay trước đi!"

Phim bắt đầu chiếu, Sở Túc úp điện thoại xuống bàn.

Đường Quyết cảm thấy có chút buồn bã.

Mấy ngày nay cô ấy không có nhiều tiết chuyên ngành, liền ở lại Trừng Lâm thêm mấy ngày, giao trọng trách chiếu phim lại cho Hồ Chấn Hải.

Cô ấy không phải đã quên, mà là cố ý không nói cho Sở Túc biết, cô nghĩ rằng người kia có buổi diễn cũng không chủ động nói cho mình biết, cô ấy mang một loại tâm lý trả thù, nhưng thực ra càng giống như một sự thăm dò hơn.

Chỉ là khi Đường Quyết ở nhà, cứ canh đến giờ đi học tan học là nhìn chằm chằm điện thoại, chờ đợi một tiếng rưỡi, sau đó công dã tràng, cô ấy lại không vui.

Người ta thì chẳng mảy may quan tâm người chiếu phim sống chết ra sao, ngược lại cô ấy lại mong ngóng thứ Bảy như oán phụ nũng nịu.

Đường Quyết rất được yêu thích ở bar Gặp một lần đi.

Nhưng cô ấy không thường xuyên lên sân khấu, lúc tâm trạng tốt thì lên chơi một chút, coi như tiêu khiển.

Lòng cô ấy đã âm thầm đơn phương giận dỗi bạn học Sở suốt cả một tuần.

Có ý kiến, ý kiến rất lớn.

Nhưng khi cô ấy đang đứng trên sân khấu ban nhạc ồn ào náo nhiệt, nhìn thấy Sở Túc đang lấp ló trong góc tối từ xa, người kia đang chăm chú nhìn mình với ánh mắt dịu dàng như nước, âm thầm vỗ tay giữa tiếng reo hò nhiệt liệt của mọi người, lúc đó, mọi cảm xúc của Đường Quyết đều tan thành mây khói.

Thật không chịu nổi, cô ấy dường như muốn gặp Sở Túc hơn so với tưởng tượng của chính mình.

Cô ấy bước về phía đó.

Sở Túc tìm một chỗ yên tĩnh bên quầy bar. Hai bên đều không có người, Đường Quyết ngồi xuống.

"Xong việc rồi à?" Sở Túc hỏi cô ấy.

"Ban nhạc vẫn chưa xong, nhưng tôi tan làm rồi." Đường Quyết đáp.

Sở Túc gật đầu, đưa cuốn sổ tay qua.

"Sổ đây." Cô nói khi đưa nó cho Đường Quyết.

"Của tôi để ở bên trong, lúc đi sẽ đưa lại cho chị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!