Chương 12: Hình mẫu lý tưởng

Nói ra thì cũng khá trùng hợp, tiết cuối cùng của tuần hết kỳ là Tư tưởng Mao, mà môn thi cuối cùng của tuần cũng là Tư tưởng Mao.

Bài thi kéo dài hai tiếng, Đường Quyết chỉ dùng một giờ để giải quyết xong, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc ngưỡng mộ của mọi người trong lớp, cô ấy nộp bài thi và rời phòng thi trước.

Sau đó, Tư Đồ Vũ Hoàn mang tinh thần học hỏi hỏi cô kỹ thuật nộp bài thi sớm nằm ở đâu.

Cô nói kỹ thuật nằm ở chỗ: không làm.

Vì thực sự không nghĩ ra được một chữ nào, ngồi ở đó làm gì? Điểm không cần cao, chỉ cần qua là được.

Kết quả là môn học này cô ấy thật sự vừa đủ qua môn.

Mà lúc đó trong phòng thi, Sở Túc chỉ ngẩng đầu nhìn bục giảng một cái, rồi cúi đầu viết chữ.

Chỗ ngồi của cô gần cửa sổ, ánh mặt trời hành lang vừa vặn chiếu tới.

Khi người trong lớp cúi đầu làm bài trở lại, Sở Túc nhìn thấy có bóng hình đổ xuống bài thi của mình.

Một bóng hình nửa người, tóc dài hơn so với giờ dạy đầu tiên, dài đến dưới xương quai xanh.

Cô thấy một bàn tay, năm ngón thon dài dang ra, lắc lư trái phải một chút, bóng hình dừng lại trên trang giấy, như đang chào tạm biệt cô.

Sau đó lại rất nhanh rời đi.

Toàn bộ quá trình, Sở Túc chưa từng ngẩng đầu, cô sợ vừa đối diện sẽ bị nghi ngờ gian lận...

Đây là lần gặp mặt cuối cùng của học kỳ đầu tiên khi họ quen nhau.

Dùng bóng hình để nói lời tạm biệt.

Đường Quyết dành toàn bộ kỳ nghỉ đông để theo dõi quá trình hậu kỳ cắt ghép của Thiên Địa Bất Dung, đến tận ngày trước Giao thừa mới lên đường về nhà.

Tuy rằng trình độ phát triển của Trừng Lâm có phần kém hơn so với các thành phố lớn như thủ đô, Nam Hải, nhưng lại thắng ở khí hậu dễ chịu. Nơi này không dựa nam không dựa bắc, khí hậu ôn hòa lòng người, được coi là thành phố du lịch khá nổi tiếng.

Nhà Đường Quyết tọa lạc tại một khu biệt thự rất cao cấp ở đây.

Đêm Giao thừa, trong hai tòa nhà sát nhau nhất ở khu biệt thự, bên phải tối đen, bên trái sáng đèn.

Đường Quyết đứng ở ban công lầu hai hóng gió một lúc, nghiêng đầu nhìn sang, nhà bên cạnh tối om.

Cô ấy xuống tầng, đi vào phòng bếp.

Câu nói đầu tiên cô ấy nói với mẹ là: "Ối, đồ ăn khó nhằn như vậy mà mẹ cũng làm được à, nửa năm không gặp mà lên tay quá."

Đường Quyết bưng lên một đĩa cá quế Tùng Hoa, giây tiếp theo đã bị người khác lấy đi, rồi bỏ vào lò vi sóng.

Thư Hòa vừa vặn lò vi sóng vừa trả lời: "Dì làm đó."

Đường Quyết: "Con cũng đoán thế..."

Trước mặt là mấy đĩa thức ăn được bày trí tinh xảo. Thư Hòa giơ điện thoại xem giờ: "Đĩa này tám phút, đĩa này mười phút, đĩa này......"

Bà xoay người nhìn một cái, rồi nói: "Nếu bố con biết con ở đây ăn vụng thì con xong rồi."

Đường Quyết nhìn xem bà, không nói gì mà bóc vỏ tôm luộc trên tay nhét vào miệng đối phương, nhờ vậy thành công lôi kéo người xuống nước.

Hai mẹ con ngồi trước đĩa tôm, trò chuyện trước lò vi sóng. Đường Quyết phụ trách bóc tôm, cô ấy ăn một con, chia sẻ một con. Sau đó hỏi: "Nhà bên cạnh năm nay không về ạ?"

Thư Hòa: "Cả nhà người ta năm nay đều ở đoàn làm phim, Cung Kính tuần trước có về, con không gặp được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!