Chương 106: Ngoại truyện 'Buổi công chiếu'

Năm ba mươi tuổi, đạo diễn Đường Quyết đã một lần nữa đứng trên bục trao giải của Hoành La với bộ phim Phương Hướng.

Mười ba năm trôi qua, cô ấy lại được một lần nữa nghe thấy tiếng vỗ tay. Lần này, là vinh quang chỉ thuộc về riêng cô. Tiếng vỗ tay như sóng biển cuốn trôi, giữa từng đợt sóng ấy, chỉ cảm thấy ngàn cánh buồm đã đi qua.

Dưới ánh đèn sân khấu, Đường Quyết cầm giải thưởng, nhìn xuống tất cả mọi người bên dưới; đều là những gương mặt xa lạ. Khán giả đã không còn là khán giả năm xưa, ban giám khảo cũng không phải ban giám khảo năm ấy, chỉ có cô ấy, vẫn đứng ở đúng vị trí đó.

Đường Quyết vẫn mỉm cười, trong nụ cười có sự ngông cuồng của ngày trước, cũng có sự khiêm nhường của hiện tại.

Lần này, cô ấy nghe thấy người dẫn chương trình nói: Danh xứng với thực.

Những năm gần đây, đạo diễn Đường chuyển hướng làm phim thương mại, hai năm ba bộ phim, phim sau ăn khách hơn phim trước, danh tiếng cũng tốt dần lên. Cô ấy vững vàng ngồi trên danh xưng bảo chứng phòng vé. Không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng là vang dội, Đường Quyết thu được cả danh và lợi.

Giới điện ảnh dường như bỗng dưng xuất hiện một nữ đạo diễn xinh đẹp, có tài, có tâm. Chỉ có fan cũ mới trêu cô là đã ra mắt mười hai năm, trở lại vẫn là đạo diễn tân binh.

Khi mọi người còn đang đoán xem miếng bánh tiếp theo của đạo diễn Đường sẽ hợp tác với lão đại nào, thì cô ấy bất ngờ quay đầu, trở lại với phim nghệ thuật. Lịch phim chất như núi, giá trị bản thân cao ngất, vậy mà cô ấy lại dùng người mới, quay một kịch bản của một người vô danh, xách máy quay vào chốn núi rừng hoang vu, máy vừa bật là quay chụp suốt cả năm trời.

Một năm sau, bộ phim nghệ thuật ấy không phụ kỳ vọng, mang về cho cô ấy vô số vinh dự.

Phương Hướng càn quét nhiều giải thưởng: Phim xuất sắc nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất, Kịch bản gốc xuất sắc nhất, Âm nhạc, Dựng phim... gần như ẵm trọn. Quá chói mắt, quá vinh quang.

Bốn tháng sau, dưới sự mong ngóng đã lâu của khán giả, Phương Hướng cuối cùng cũng ra rạp nội địa, lễ công chiếu được tổ chức tại Nam Hải.

Lễ công chiếu định vào ngày 31 tháng 10. Khi ấy, Đường Quyết đã qua sinh nhật tuổi ba mươi mốt.

Dạo này cô ấy bận đến mức chân không chạm đất, áp lực cũng không nhỏ. Sáng hôm đó không dậy nổi, lăn trên giường ở nhà đến tận mười một mười hai giờ trưa, lúc Sở Túc đã luyện đàn xong.

Nhà họ có một phòng đàn chuyên nghiệp, cách âm rất kỹ, không làm phiền hàng xóm. Căn hộ có ba phòng ngủ, còn có một phòng làm việc cho Đường Quyết.

Đến tận tháng mười một Nam Hải vẫn chưa thật sự vào đông. Sở Túc mặc một chiếc váy ở nhà mỏng, từ phòng đàn đi ra, quay về phòng ngủ chính.

Cô ngồi xuống mép giường, nhìn Đường Quyết nằm trông như vừa đánh nhau với cái chăn, ngủ lăn lóc, tóc dài tán loạn.

Sở Túc bật cười, nói: "Nếu bây giờ em còn không dậy, liệu tối nay lên sân khấu có sưng như đầu heo không?"

Đường Quyết lăn cả người lẫn chăn đến mép giường, mắt chưa mở đã vòng một tay ôm eo mảnh mai của Sở Túc.

Cọ cọ.

Một lúc lâu sau, Đường Quyết vùi mặt trong chăn, rầu rĩ: "Hôn em một cái đi."

Sở Túc xoay người, vén chăn mỏng khỏi mặt cô, hôn má trái một cái, má phải một cái.

Nhiệm vụ hoàn thành viên mãn.

Đường Quyết ngây ngô cười một cái, nắm tay Sở Túc lắc lư, mời gọi: "Ngủ trưa cùng em nhé?"

Sở Túc: "Ở đây không có ai bị em lôi kéo đâu."

"Bà xã ơi..." Đường Quyết dốc hết chiêu ra làm nũng: "Ngủ một giấc thôi mà."

Sở Túc: "Đừng gọi chị là bà xã." Toàn thân cô lập tức không được tự nhiên.

Được rồi.

"Cô nương." Đường Quyết đổi giọng: "Ngủ một giấc đi, cô nương."

Sở Túc cười bất lực, đưa tay vào trong chăn, s* s**ng một lúc rồi luồn vào áo ngủ, bàn tay dừng lại ở eo Đường Quyết, ngón giữa và áp út co lại gãi khẽ.

"Dậy thôi." Cô nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!