Chương 49: Ngoại truyện 4

Ngoại truyện 4: Trần Tử Ly

"Tử Ly!"

Ta giật mình, trên đời này có thể gọi thẳng tên ta như vậy chỉ có một người, người đó… Ta nhắm mắt, không quay đầu lại, ta biết đó không phải là giọng nói của Thanh La. Đã ba năm rồi, nàng xuất giá đã ba năm rồi.

Tâm tư dường như vẫn đang dừng lại ở giây phút lần đầu gặp nàng bên bờ sông sau hậu viện tướng phủ. Lần đầu tiên nàng cưỡi ngựa, sợ tới nhào vào lòng ta mà vẫn cố kiên cường, cuối cùng không chịu nổi hét lên: "Đại ca, chậm một chút được không!"

Nhớ lại dáng vẻ nàng lần đầu gặp gỡ, không nhịn được nở một nụ cười, dù chuyện đã qua lâu rồi, nàng vẫn có thể khơi gợi góc dịu dàng khuất dưới đáy tim ta.

Nàng xuất giá đã ba năm, mỗi năm ta chỉ gặp được nàng một lần. Vào ngày sinh nhật của ta, Bình Nam vương sẽ đưa nàng vào cung chúc phúc. Nàng và Bình Nam vương có vẻ như rất… rất ân ái.

Mỗi lần nàng đến đều mang theo về một đống đồ, cứ như là sinh nhật của nàng vậy. Ta biết nàng không coi ta là vua, vẫn đối với ta như trước đây là ta đã mãn nguyện rồi. Mỗi năm tới ngày này, ta đều đem lễ vật bá quan văn võ dâng lên chất đầy trong ngự thư phòng, trìu mến ngắm nhìn nàng sung sướng ngắm nghía mọi thứ, nàng thích thứ gì, ta đều ban cho nàng.

"Đại ca, muội muốn cái này, cái này, cả cái này nữa!" Nàng rất cao hứng.

Ta lại không kìm được mà nhớ tới cảnh nàng đòi ta trả ngân lượng, tặng cho nàng ta còn thấy vui hơn là chính mình có được.

Bình Nam vương lúc nào cũng tỏ vẻ đau đầu và xấu hổ: "Sao lại lấy một người tham tiền như mạng như nàng ta chứ!"

Nàng lại lườm chàng ta một cái: "Lão gia nhà chàng cả ngày vào hùa với Ô y kỵ tìm thiếp đánh bạc, thiếp thua nhiều lắm rồi!"

Ta cười không thành tiếng, lẽ nào cả ngày nàng ở trong phủ không có việc gì liền đánh bạc? Nhớ lại nàng nói yêu tiền chính là yêu cuộc sống, mắt lại liếc sang Bình Nam vương đầy vẻ trách móc, lẽ nào đường đường một Bình Nam vương lại để vương phi thiếu tiền tiêu?

"Mỗi tháng đều là vương phi của thần phụ trách phát ngân lượng cho thần!" Lưu Giác trợn mắt.

Ta cười ha hả, biết ngay là lý lẽ của A La, nàng nói nam nhân đối ngoại, chính là phải ở bên ngoài kiếm tiền. Nữ nhân đối nội, chính là phải tiêu tiền mà tướng công kiếm được.

Ngoài ngày hôm đó ra, ta biết cứ cách hai tháng nàng lại vào cung thăm hoàng hậu. Ngày hôm đó ta bận rất nhiều việc, đợi xử lý xong xuôi, cửa cung đã khoá lại, nàng đã sớm rời đi. Một năm một ngày đã là quá đủ, ta nghĩ có lẽ ta sợ nếu gặp nàng nhiều hơn, nàng sẽ đem hết những thứ đáng giá trong cung đi mất, ta sẽ chẳng còn ngân lượng mà ban thưởng cho phi tần nữa.

Trong vòng ba năm, hậu cung cũng nhiều những mỹ nữ được các nước chư hầu tiến cống hơn, ta không có cách nào từ chối, thu nạp bọn họ chính là thu nạp sự thần phục của các nước chư hầu. Trong vòng một tháng, ta phải dành thời gian thăm các nàng một lần, ban phát ân sủng.

Chỉ có hoàng hậu, một tháng ta sẽ gặp nàng ba lần, nhưng chưa từng ngủ lại.

Hàng năm vào ngày đại tuyết, hàn độc lại phát tác. Nghe nói mỗi lần đến ngày này, Bình Nam vương phi đều đến phía đông ngoại thành tắm suối nước nóng, không cho Bình Nam vương đi theo, chỉ có Ô y kỵ theo hộ tống. Vì nàng nghĩ tới ta nên trong lòng buồn bực sao? Ta không muốn nàng như thế, mỗi khi nàng như vậy, lại làm ta không còn sợ hãi nỗi đau nóng lạnh giày vò nữa.

Từ trước tới giờ A La chưa từng nói là nàng biết ta đã vì nàng chịu hình phạt long biện, nhưng tin tức từ vương phủ lại cho biết nàng đi tìm danh y khắp nơi. Ta không khỏi thở dài, trái tim lại thấy dần ấm áp.

Bên tai vang lên tiếng xiêm y sột soạt, người đó đã đến bên cạnh ta, ta vẫn không mở mắt. Khẽ cau mày, hình như Cố Thiên Lâm càng ngày càng to gan, không những dám gọi thẳng tên ta, cũng không thèm để ý đến tâm trạng của ta. Trong lòng vẫn cảm thấy có chút áy náy với nàng ta, ta không muốn trách mắng nàng, nhưng phải nói thế nào để nàng ta không quấy rầy ta nữa?

Bên gáy vừa lạnh vừa đau, toàn thân đột nhiên tê cứng, không thể mở miệng. Ta tức giận mở mắt, nàng ta dùng cái gì để khống chế ta? Nàng ta đâu biết võ công, còn nữa, ai cho phép nàng ta to gan như vậy? Lại dám khống chế ta?

Mắt bỗng tối sầm, một dải khăn lụa đã bịt kín mắt ta.

Trong lòng ta nổi sóng, Cố Thiên Lâm này muốn làm gì? Nàng ta muốn giết vua sao? Không, không thể, nàng ta yêu ta, ta chính là ông trời của nàng, ai làm hại của ta một sợi tóc, nàng ta sẽ đòi mạng người đó, nàng ta tuyệt đối không hại ta!

Tâm dần tĩnh lại, ta đợi xem Cố Thiên Lâm sẽ làm gì tiếp theo.

Một mùi hương nhàn nhạt từ trên người nàng toả ra. Ta cảm thấy nàng đi đến trước mặt ta.

"Tử Ly, xin lỗi nhé. A La nói, nếu không khống chế chàng, chàng nhất định sẽ không cho phép." Giọng nàng ta dịu dàng mềm mại, không hề có chút sợ hãi.

Ta nghe nói là chủ ý của A La, vừa tức vừa gấp, lẽ nào nha đầu kia dám dạy hoàng hậu cưỡng bức ta? Suy nghĩ này vừa bật ra trong đầu, liền âm thầm quyết định, nếu Cố Thiên Lâm thực dám làm như vậy, ta sẽ phế nàng ta! Mặc kệ Cố tướng và Thiên Tường, dám khi quân, nếu không trừng trị sao có thể tạo uy? Nếu như đám nữ nhân trong hậu cung đều bắt chước theo, vậy ta chết chắc.

Đang nghĩ vậy, trên người bỗng thấy lạnh, nàng ta quả nhiên đã cởi vạt áo ta ra. Ta bỗng hiểu tại sao nàng ta lại bịt mắt ta lại. Nàng ta không dám, không dám nhìn vào mắt ta. Ta rất muốn cười, nhưng lại không thể cười được. Nàng ta đã tính toán đến tất cả, bịt đôi mắt là nơi duy nhất ta có thể bộc lộ tâm tư.

Một đôi tay ấm xoa bóp da thịt ta, sờ soạng chỗ này chỗ kia. Ta là một người đàn ông bình thường, sao có thể không có phản ứng gì? Ta hít mạnh một hơi dài, muốn vận công đè nén luồng nhiệt khô nóng ấy. Không ích gì, đan điền như trống rỗng.

Trước ngực, dưới bụng, trên vai, sau lưng, nàng ta đều sờ khắp lượt. Ta thật muốn vùng dậy giết chết nàng ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!