Ngoại truyện 3: Sở Nam
Ta là nhị hoàng tử Trần quốc, đêm đó phụng mệnh đem theo cao thủ Trần quốc nửa đêm đột nhập thành Lâm Nam, chuẩn bị phối hợp với nội ứng đã chuẩn bị sẵn sàng để phá thành Lâm Nam.
Đêm hôm đó, bọn ta vào nhầm Thường Lạc tửu quán, không ngờ bắt được người mà Bình Nam vương coi trọng, cũng khiến ta gặp được nàng.
Nàng phá kế hoạch của bọn ta, còn giết chết một cao thủ của bọn ta. Khi Bình Nam vương hạ lệnh phóng tên, nàng lại lựa chọn chết cùng người thân. Dũng khí đó quả khiến ta khâm phục.
Ý trời chính là như thế. Ta nhìn nàng đưa tay xoã tóc trước mặt ta, làn tóc nhẹ như tơ buông xuống thắt lưng. Ánh mắt nàng rực sáng, nhìn thẳng vào ta.
Hoá ra là một cô gái. Từ trước tới giờ ta chưa từng gặp qua người con gái tiết liệt như vậy. Đôi mắt nàng ánh lên vài tia hoang dã, khiến ta không kìm được nhìn thêm vài lần.
Khi bộ hắc y được cởi ra, chiếc váy lụa mỏng phía trong phất phơ theo gió, tim ta đập dồn dập. Nàng mỉm cười diễm lệ, thân người như một tinh linh trên núi cao, như một ảnh hồn trong đêm tăm tối.
Đó là kiếp số của ta! Một người ý chí kiên định và tàn nhẫn như ta không ngờ lại bị dáng hình mảnh mai trong tà váy bay phất phới đó làm cho phân tâm. Ta tự nhiên nhắm mắt lại, muốn xua đi tác động mà nàng đem tới. Cũng chính trong khoảnh khắc đó, ta nghe thấy tiếng đàn, việc sắp thành lại hỏng, ta hy sinh thuộc hạ, trốn khỏi thành Lâm Nam.
Từ hôm đó, ta vô cùng căm hận Lưu Giác, cũng đôi khi bất giác nhớ đến đôi mắt long lanh như ngọc châu và nụ cười phong tình quyến rũ của nàng. Nhưng ta tự cảnh cáo mình, những sai lầm do bị sắc đẹp mê hoặc tuyệt đối không thể lặp lại lần thứ hai. Ta chìm vào tửu sắc, khống chế bản thân không phái người đi dò la tung tích của nàng. Sau trận chiến thành Lâm Nam ta càng tăng cường luyện binh, chờ ngày đánh bại Lưu Giác, thôn tính Ninh quốc.
Đó mới là bản lĩnh nam nhi.
Ly vương đăng cơ, ta phụng mệnh đưa lễ vật đến chúc mừng. Nhìn đất đai Ninh quốc ngàn dặm xanh tốt, ta bừng bừng nhiệt huyết, sẽ có ngày ta thâu tóm tất cả về tay Trần quốc. Ta tới Phong thành cùng uống rượu mừng với sứ thần bốn nước, nghe mật thám Trần quốc báo cáo tình hình. Tại dạ yến Ninh cung hôm đó, nhìn thấy Lưu Giác, ta lại nhớ tới người con gái kia.
Bình Nam vương quá hiểm độc, vài lần ta đã muốn bỏ qua, hắn lại không ngừng kích động nộ khí của ta. Nếu không phải đang ở Ninh cung, phải để ý thân phận, ta đã muốn rút kiếm cùng hắn quyết đấu một phen.
Sau buổi dạ yến, ta lại biết được một tin tức kinh động. Lưu Giác lại dám vào cung cướp đi tam tiểu thư của tướng phủ. Ta cười lớn, toạ sơn quan hổ đấu, lưu lại Ninh quốc đợi xem Ly vương và Bình Nam vương tranh giành.
Không ngờ người trong lòng Ly vương lại là tam tiểu thư tướng phủ. Đó là người con gái như thế nào? Ta cho người điều tra, không thể tin được rằng mọi người đều nói tam tiểu thư tướng phủ tướng mạo bình thường, lẽ nào không phải là người con gái ta đã gặp đêm hôm đó? Nếu quả thật tam tiểu thư tướng phủ dung mạo nhạt nhoà như thiên hạ đồn đại, tại sao lại khiến cho Ly vương và Bình Nam vương dùng dằng chẳng dứt?
Nàng ta lại mạnh mẽ kích động lòng hiếu kỳ của ta.
Ly vương bắt đầu lặng lẽ khiêu khích ta, dường như đang đổ thêm dầu vào mâu thuẫn giữa ta và Bình Nam vương. Hắn có dụng ý gì? Lẽ nào hắn không phải là một vị vua hiền lành nho nhã như vẻ bề ngoài?
Ta nhạy bén cảm nhận được vị tam tiểu thư tướng phủ này là nhân vật quan trọng có thể làm cho Ninh quốc đại loạn. Bồ câu truyền tin Trần quốc đã giám sát chặt chẽ mọi hành tung của Lưu Giác và tam tiểu thư tướng phủ. Nếu có thể tóm được bọn họ nhanh hơn một bước, dù Lưu Giác có làm phản hay không cũng đều là một ván cờ hay dành cho Ly vương.
Song chỉ nửa tháng sau, Bình Nam vương đột nhiên quay trở lại Phong thành. Ly vương phong tam tiểu thư tướng phủ làm công chúa, chuẩn bị một tháng sau gả cho Bình Nam vương, còn vì công chúa thiết yến thật lớn.
Ta đột nhiên có một cảm giác, đó chính là nàng. Chỉ có người con gái như tinh linh kia mới có thể làm cho Ly vương và Bình Nam vương si tình đến vậy.
Ta biết nước đi này của Ly vương là vô cùng tuyệt diệu, vừa tránh được xung đột với cha con An Thanh vương, vừa có được lòng trung thành tuyệt đối của Lưu Giác. Người ta muốn gặp nhất chính là cô công chúa mới được sắc phong kia. Hiếu kỳ suy nghĩ, nhưng trong lòng đã ẩn chứa bao nhiêu đáp án.
Đáp án lại tới nhanh như vậy, khi nàng cùng hoàng hậu khoan thai bước tới, trong mắt ta chỉ còn có nàng. Gặp gỡ chớp nhoáng ở Lâm Nam thành khi đó, ta nhớ nhất là dáng vẻ nàng nhìn ta tươi cười rạng rỡ, mà trên cung điện này, dáng vẻ cao quý mỹ lệ trong bộ hoa phục khiến tim ta nhảy nhót không ngừng. Nàng luôn nhìn thẳng, dường như trong mắt nàng không có gì là quan trọng. Nàng không xuất thân từ hoàng tộc, nhưng lại mang trên người khí chất cao quý coi khinh mọi vật mà chỉ hoàng tộc mới có.
Khi ta cố ý lên bái kiến trước, nàng mỉm cười với ta. Chính trong lúc đó, ta thấy ánh mắt Ly vương ánh lên một tia thâm trầm.
Nàng không ở lại lâu liền cùng hoàng hậu rời đi. Mỗi bước đi dưới tà váy tha thướt của nàng sen hồng nở rộ, nàng rời đi đã lâu, bá quan sứ thần vẫn còn chìm đắm trong sắc đẹp của nàng. Nàng công chúa kiều diễm như vậy đã khơi dậy dục vọng chiếm hữu nguyên thủy nhất của nam nhân. Nếu thật sự Ly vương đã buông tay, sao còn để nàng xuất đầu lộ diện? Trong lòng ta đột nhiên cảm thấy không nỡ, không nỡ để nàng bị Ly vương toan tính. Hận ý với Lưu Giác càng đậm.
Nếu nàng là vị hôn thê của ta, ta nhất định sẽ che giấu vẻ đẹp của nàng, để lời đồn về dung mạo tầm thường kia tiếp tục phát tán.
Nghĩ tới nàng một tháng sau sẽ gả cho Lưu Giác, tim ta ngập tràn đau đớn và đố kỵ
Không cần Ly vương phải khích tướng, ta đã muốn giết chết Lưu Giác. Nhưng, ta không thể vì một mình nàng mà đưa Trần quốc vào đường nguy hiểm. Những suy nghĩ hỗn loạn ào ạt tới, rốt cuộc ta vẫn muốn quyết đấu với Lưu Giác một trận, cho dù là để xả hết cơn tức giận đang đè trong lồng ngực cũng tốt.
Nàng thay quần áo của thị vệ, bước khỏi tấm rèm trướng. Ta bước nhanh về phía nàng, giây phút đó ta có cảm giác sai lầm, như là nàng đang bước về phía ta. Nhưng, nàng không thèm nhìn đến ta, đôi mắt lấp lánh chỉ nhìn thấy một mình Lưu Giác.
"Mấy ngày nay trong cung bận rộn chuẩn bị cho Thanh La công chúa xuất giá, quả nhân không có thời gian chiếu cố vương tử, xin kính vương tử một ly, coi như tiễn biệt." Ly vương nhàn tản hỏi thăm lộ trình quay về của ta. Ý đồ của hắn ta rất rõ, chẳng phải hắn muốn ta cướp Thanh La đi hay sao? Nhưng ta không dám, ta muốn cướp nàng đi, nhưng ta không dám.
Lần này ông trời cũng chiếu cố ta, Thanh vương Lưu Giám lại muốn giở trò trong đại hôn của công chúa, mà tin tức từ Trần quốc truyền đến cho biết liên quân Trần
-Hạ tấn công Ninh quốc từ phía nam, Hộ quốc cũng trấn binh bốn mặt biên thành. Không cần phải để ý quá nhiều nữa, ta vui mừng bố trí mọi việc thoả đáng suốt đêm, định rõ chủ ý sẽ nhân lúc rối loạn cướp nàng đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!