Chương 45: End

Tử Ly xa giá hai mươi dặm ngoài thành thân chinh nghênh đón. Từ xa nhìn thấy đoàn quân đi đến, mắt chàng đã lướt tìm chiếc xe kiệu trong đó. Đoàn quân từng bước tới gần, rất gần. Tim chàng đập dữ dội, thình thịch từng nhịp, từng nhịp, biến thành một cái tên không gọi ra được. Dưới lần áo bào rộng, bàn tay chàng đã nắm chặt, cố khống chế nỗi xúc động đang khiến người chàng phát run.

Đoàn quân từ từ dừng lại. Lưu Giác cưỡi ngựa đến bên kiệu, vén rèm. A La mỉm cười, cúi đầu bước xuống. Tử Ly nhìn Lưu Giác dắt tay nàng tiến lại, đến trước mặt chàng, không đợi họ quỳ hành lễ, chàng giơ tay đỡ A La, mỉm cười ngắm nghía nàng: "Bình Nam vương không cần đa lễ. Trông ngươi như một con khỉ gầy nhom, A La, theo đại ca vào cung!".

A La vừa nghe hai chữ vào cung, sực nhớ Tử Ly đã vì nàng… người bắt đầu run. Tử Ly như không nhìn thấy, cười lớn, nói: "Bình Nam vương nếu mệt, đợi một tháng nữa hãy thành hôn, nếu…".

"Vương thượng, sao thần có thể mệt? Chinh chiến vì vương triều Ninh quốc, nghĩ tới hoàng ân như trời biển của vương thượng, tinh thần lại phấn chấn!". Lưu Giác nhìn A La nói.

"Ồ, vậy sao, còn An quốc…". Tử Ly mắt nhìn Lưu Giác, nói đùa.

"Ha ha!". A La cười rộ dường như rất sung sướng.

Tử Ly dịu dàng nhìn nàng: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, ngày mai…".

Lưu Giác đã đón lời: "Tạ ơn vương thượng ân chuẩn, ngày mai Lưu Giác đích thân nghênh đón công chúa về phủ!". Không đợi Tử Ly mở miệng, chàng quay người nói to, "Ngày mai bản soái thành hôn với công chúa, chư vị tướng quân nếu không chê xin mời đến vương phủ uống rượu!".

Tử Ly lắc đầu cười: "A La, chúng ta đi thôi".

A La nhìn Tử Ly cười hớn hở: "Muội gầy đi nhiều, phải không đại ca?".

Tử Ly đáp ngay: "Biết rồi, ta đã làm nhiều món ngon…".

A La vốn định nói đùa, không ngờ Tử Ly trả lời rất nghiêm túc, không hiểu sao trong lòng nàng lại thấy buồn, nhưng bề ngoài vẫn cười vui vẻ, suốt dọc đường tíu tít kể bao chuyện thú vị ở Hạ quốc cho Tử Ly nghe.

Tới vương cung, Tử Ly dắt tay A La vào điện Ngọc Hoa: "Ở lại đây một đêm nữa, ngày mai muội đã gả về vương phủ rồi!".

"Vâng!". A La cúi đầu, trước sau vẫn không dám nhìn vào mắt Tử Ly.

"Hãy nhìn ta, A La!" Tử Ly cười nhạt, "Đừng sợ, đại ca là đại ca, không phải hoàng đế Ninh quốc. Muội không cần phải sợ đến toát mồ hôi tay vậy đâu!".

A La lau tay vào áo, lòng đắn đo. Gặp lại Tử Ly, nàng có rất nhiều điều muốn nói với chàng, lại không biết bắt đầu từ đâu, suốt dọc đường suy nghĩ rất lung, cuối cùng quyết định không nói gì.

"Bây giờ đại ca thu lại lời nói ngày trước, ta muốn muội sống thật vui vẻ, A La đừng sợ ta". Tử Ly nhẹ nhàng.

A La đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt long lanh, Tử Ly! Lòng nàng xót xa, mắt đỏ hoe, cúi đầu ngơ ngẩn, lại ngẩng lên nhìn chàng, cuối cùng mỉm cười: "Đại ca!". Tử Ly thở phào: "Như thế mới phải! Ngủ cho ngon, ngày mai muội sẽ là cô dâu đẹp nhất!". Chàng quay người định đi, chân lại dừng, mắt đăm đăm nhìn nàng. "Ta vẫn không kìm được ý nghĩ muốn biết… A La, muội đừng sợ, đại ca sẽ không…".

Trên mặt Tử Ly hiện lên nụ cười nhạt quen thuộc, "Giờ hãy nói với ta, năm xưa, lòng muội từng có ta không?".

Tiếng cười, ánh mắt quen thuộc như vậy. Nhìn đôi mắt sâu âm thầm thấm nỗi buồn không thể nói ra, A La chấn động, lùi một bước, nói nhỏ: "Huynh vẫn muốn biết ư?". Cuối cùng chàng vẫn muốn vén lên bức màn bí mật trong lòng nàng.

"Phải!". Ánh mắt Tử Ly quyết liệt.

"Đóa hoa đáng hái nhất định phải hái, hãy thương lấy người bên cạnh! Đại ca, Cố Thiên Lâm rất yêu huynh". Chuyện cũ đã qua, người thương yêu chàng còn đó, mắt A La trong veo một dải.

Tử Ly nhìn nàng đăm đắm: "Ngày mai, muội… xuất giá…".

Yên lặng hồi lâu, cuối cùng Tử Ly nghe được câu trả lời chàng muốn biết, lại cả đời hối hận đã biết. "Búi tóc buông lơi mới kết, Phấn thơm man mác tân trang, Khói hồn sương biếc nhẹ chèo loang, Tơ liễu bay đi vô định. Gặp gỡ thà rằng chẳng gặp, Hữu tình cũng như vô tình. Người say tỉnh rượu bặt ca sênh, Viện thẳm bên trăng "tịch"

"(10)… Lần đó, sau khi đại ca đi rồi, muội nhớ đến bài thơ này".

A La thong thả bước vào điện, "Ngày mai A La sẽ bái biệt đại ca ở Kim điện!".

Tử Ly như bị sét đánh, đứng ngây như gỗ bên ngoài điện, có một tiếng nói ngoan cố gào thét trong lòng chàng. Có! Trong lòng nàng ấy vốn có chàng! Nàng ấy hiểu nỗi khổ của chàng, mối thù của chàng, sự nhẫn nhịn âm thầm của chàng, nàng ấy biết chàng phải làm hoàng đế Ninh quốc, làm bá chủ của thiên hạ, biết chàng phải cưới con gái Cố tướng, sau này còn lấy nhiều cô gái khác, hết nàng này đến nàng khác… Từ đó, nàng ấy để cho Lưu Giác đi vào lòng nàng ấy, xóa sạch mọi vương vấn với chàng, một đi không trở lại…

Nụ cười biến mất trên mặt Tử Ly, ngôi báu đã ở trong tay chàng, ngày chàng bá chủ thiên hạ cũng chỉ còn đếm trên đầu ngón tay, cớ sao lúc này lòng chàng trống trải, chơi vơi đến thế?

Chàng từng bước rời điện Ngọc Hoa. Được và mất, giữa được và mất chỉ cách một sợi tóc. Lùi một bước, tựa hồ như giữa đúng mà sai, khoảng cách càng xa nghìn trùng.

Từ Ngọc Phượng cung không xa vẳng đến tiếng đàn dìu dặt: "Chàng đâu chỉ có một giai nhân, phiêu du rong ruổi chốn phong trần, người đi một bước không ngoảnh lại, mỏi mòn trông ngóng chốn cung thâm".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!