Trong vương cung Phong thành, Tử Ly chỉ thấy tứ chi và xương cốt trong người toát ra từng trận hàn khí, từ ngón chân lên tới đỉnh đầu. Mọi chỗ đều đau buốt, toàn thân đã run lẩy bẩy không thể khống chế. Trong tòa điện nhỏ cạnh đại điện đốt một đống lửa lớn, dưới gầm giường hai lò than cháy rừng rực. Những giọt mồ hôi lớn từ cơ thể chàng chảy ra, rơi "tí tách" xuống giường, bốc lên làn khói đặc, hóa thành hơi nước.
Trong điện chỉ có thủ lăng nhân ở bên chàng, liên tục dùng kim vàng truyền nội lực vào huyệt đạo của chàng: "Vương thượng, nếu đau quá cứ kêu lên, không sao". Thủ lăng nhân nói
Tử Ly nắm chặt nắm đấm, cơ thể run bần bật, "phập" một tiếng, một mũi kim vàng từ cơ thể bắn ra, cắm thẳng vào xà ngang. Tử Ly nhắm mắt, hơn nửa năm rồi, A La chưa trở về. Chỉ biết nàng ở Hạ quốc, nhưng không thấy người. Những ngày này nàng sống ra sao? Nỗi đau lại dấy lên, vương cung trống vắng như không người, ngay hơi hướng của nàng cũng dần phai nhòa. A La… không bao giờ nhìn thấy muội nữa sao?
Tử Ly đột nhiên lại hận chính mình.
Buốt giá này là gì? Từng tấc từng tấc thấm vào xương cốt chàng, đó là đau ư? Hãy để chàng đau! A La của chàng, chính tay chàng đã đẩy nàng vào chốn hiểm nguy! Đáng đời, đau đớn như vậy! Tử Ly không vận công chống lại hàn khí lồng lộn trong cơ thể, cơn đau tê dại ập đến. Chàng hét một tiếng, người nhảy dựng lên, những mũi kim vàng trên người bắn ra. Thủ lăng nhân thấy sự chẳng lành, một tay ấn huyệt đạo của chàng. Chân khí lọt vào, chàng cảm thấy hàn khí càng mạnh, lồng lộn tung hoành trong cơ thể.
Khí huyết lưu thông trong thoáng chốc, lúc Tử Ly tỉnh táo, chàng ngần ngại nói: "Bịt miệng ta lại, không để ta kêu!".
Thủ lăng nhân nhét miếng gỗ mềm vào miệng chàng: "Vương thượng, hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp, nghĩ đến những chuyện khiến vương thượng vui".
Tứ chi chàng bị khóa chặt vào giường, sự gò bó giúp chàng chống lại cảm giác đau đớn như đâm chích toàn thân. Nghĩ đến những chuyện tốt đẹp, chuyện vui vẻ ư? Những ngày vui vẻ ở bên A La vụt hiện trước mắt.
Ven sông, một tiểu công tử khôi ngô, mắt lóng lánh.
"Ta bảo người hầu dắt ngựa đợi ở đây, Sơn đệ, đệ có biết cưỡi ngựa không?".
Đó là lần đầu tiên nàng ấy cưỡi ngựa sao? Nép vào lòng chàng run run.
"Đệ nghĩ, Thiên Phong lầu nên nhắm vào những người có tiền đã chán ngấy thịt cá, mình nên làm những đồ thanh đạm để họ đổi món. Hương vị đó chắc chắn khác xa cao lương mỹ vị".
"Đại ca, nếu có cơ hội, đệ sẽ vào bếp làm mấy món để đại ca thưởng thức, đảm bảo ca vừa nếm đã mê ngay!".
Dáng điệu lắc đầu lúc bình phẩm món ăn sao mà tinh nghịch đáng yêu. Lúc đó mình nghĩ gì? Nếu mình thích đàn ông nhất định đưa nàng ấy về phủ.
"Đại ca, lần sau có thể đưa đệ đến những tửu lầu nổi tiếng khác không? Thưởng thức món ngon là sở thích hàng đầu của đệ".
Nàng ấy nhìn chàng cầu khẩn, ánh mắt long lanh, đó là lần đầu tiên nàng ấy cầu khẩn mình, mình không kịp nghĩ, nhận lời ngay: "Sơn đệ, đệ có biết khi đệ nhìn với bộ dạng thế này, không một ai có thể từ chối đệ không?".
Bắt đầu từ lúc đó, mình đã có ý với nàng ấy. Ánh mắt Tử Ly dần phân tán, chìm vào ký ức. Thủ nhân lăng thở phào, chỉ cần phân tâm, đêm nay vương thượng sẽ dễ qua, rồi thủ lăng nhân lập tức đứng sang một bên không dám quấy rầy.
"Đệ cần một nghìn hai trăm lạng bạc, huynh có cho không… phải trả ơn đệ chứ! Cứu mệnh huynh kia mà, mệt gần chết! Mệnh của huynh đáng một nghìn hai trăm lạng chứ… đệ không tham đâu… một nghìn hai trăm lạng, chúng ta tiền bạc sòng phẳng, sau này không ai nợ ai… đệ biết võ công, lại mới quen nhau, huynh nghi ngờ cũng là chuyện thường. Nhưng đệ lại không thích… không có tiền đi một bước cũng khó, có tiền đi khắp thiên hạ!
Tiền bạc thật tốt, yêu bạc có nghĩa là yêu cuộc sống".
Nàng ấy luôn thẳng thắn như vậy, chưa bao giờ vòng vo. Thích và không thích luôn phân định rạch ròi. Mình muốn chăm sóc nàng ấy, sủng ái nàng ấy, lúc đó đã hỏi nàng ấy: "Sơn đệ, đại ca chăm sóc đệ được không?". Nàng ấy vội lảng sang chuyện khác, có phải nàng không hiểu thật không?
Nàng ấy giúp mình trải nghiệm cảm giác bay lên không, nàng ấy nói con người ta phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Nàng ấy không nhận lời mình, bởi vì biết mình đã có Cố Thiên Lâm. Dường như Tử Ly không thể chịu đau đớn hơn nữa, toàn thân như rơi vào hố chông, chông cắm khắp người, kéo lên lại ném xuống, chàng há mồm muốn rên nhưng mọi âm thanh đều bị miếng gỗ chặn lại.
A La nói: "Quen huynh muội thật may mắn, muội không nghĩ ở đây có thể gặp người đàn ông tốt như huynh".
A La nói: "Mắt huynh rất sáng, sáng như sao trời…".
A La nằm trên đùi chàng ngủ, thảo nguyên đầy sao, gió đêm mang hơi lạnh, cơ thể ấm áp của nàng, mùi hương thoang thoảng.
Tử Ly lại thả lỏng cơ thể. Thật là một đêm tuyệt đẹp, sau đêm đó, trong yến tiệc ở Đông cung, mình không dám mạo hiểm, giương mắt đứng nhìn Lưu Giác đưa nàng ấy đi… đêm tân hôn, đôi mắt Cố Thiên Lâm… trong rừng trúc tướng phủ… Giọng nói như tiếng chuông bạc, gọi… đại ca… đại ca… đại ca…
A La đang gọi chàng, chính là A La, nàng ấy trở về rồi ư? Khắp người Tử Ly toát đầy mồ hôi, lửa trong điện rừng rực, chỉ có thủ lăng nhân đứng cúi đầu một bên. Nàng ấy vẫn chưa quay về, nàng ấy chết ở Hạ quốc rồi chăng? Một luồng khí nóng lại ép tới, cả người chàng như miếng thịt hơ trên lửa, cảm giác thiêu đốt từng trận xông đến, da bị nung đốt đau rụng rời, hàn khí trong người lồng lộn tung hoành.
Tứ chi bị trói cứng đờ, trong đầu chỉ văng vẳng một cái tên, khoảnh khắc thủy hỏa tương khắc ấy bỗng vang một tiếng xì, khói xanh bốc lên, liên tiếp đóng dấu vào da thịt chàng.
"Muội chỉ coi huynh như đại ca… muội thích Lưu Giác… muội thích Lưu Giác…". Mắt A La ngấn nước.
"Huynh đối với A La cũng chỉ như thế thôi sao? Huynh đã yêu nàng ấy, thương nàng ấy đến thế, lẽ nào để A La chịu tủi phận làm thiếp?". Lưu Giác nói.
Một tiếng khô khốc vang lên, miếng gỗ trong miệng Tử Ly vỡ đôi, chàng thét lên thê thảm rồi ngất đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!