Hôm đó, A La được ngựa đưa về phía tây, nàng chỉ nằm rạp trên lưng ngựa, ghì chặt dây cương, mặc cho ngựa đưa đi, không biết bao lâu con ngựa mới dừng lại. Từ từ mở mắt, ngồi thẳng người, phát hiện mình ở trong một thung lũng. Vừa nhảy xuống, chân đã mềm nhũn, khuỵu xuống đất, ngựa hí một tiếng, lại lao đi. A La hoảng hốt, bây giờ biết đi thế nào? Nhìn theo bóng ngựa thở dài, nàng xoa bóp hai chân tê nhức. Ngồi trên đất nghỉ một lát, đột nhiên nghe thấy giọng hát lảnh lót từ bìa rừng vọng đến.
Nàng mừng rỡ kêu to: "Có ai không?".
Tiếng hát chợt dừng, không lâu sau, từ bìa rừng một cô gái tuổi chừng mười bốn, mười lăm, có đôi mắt to đen láy đi đến. A La cười với cô gái: "Muội là người ở đây phải không?".
Cô gái ngây người, reo lên: "Tỷ đẹp quá!". Nói đoạn bật cười, trên má có lúm đồng tiền rất sâu, vô cùng đáng yêu: "Làm thế nào tỷ đến được đây?".
A La từ từ đứng lên, trong lòng đã thấy thích cô bé, mỉm cười thân thiện: "Tỷ mặc nam phục, muội cũng nhận ra ư? Tỷ tên là Trình Tinh. Hai nước Ninh, Trần đánh nhau, tỷ cùng gia đình chạy khỏi Hoài thành, giữa đường bị lạc người nhà, ngựa chạy đến đây cũng bỏ đi mất".
"Hi hi…". Cô gái che miệng cười: "Tỷ mặc nam phục, nhưng tóc vẫn để nguyên".
A La sờ tay lên đầu, cười khúc khích. Thấy trong người vẫn rất yếu, liền hỏi: "Có thể cho tỷ biết, đây là đâu không?".
Cô gái cười: "Chàng gọi muội là Tiểu Hạ Mạt(8), Trình tỷ cũng gọi muội như thế đi. Đây là Hắc Phong trang phía trên Ỷ Long thành thuộc Hạ quốc".
Hắc Phong trang? A La nhìn xung quanh, ở đây sơn thanh thủy tú, sao lại có cái tên đó? Lẽ nào là Hắc Sơn yêu quái? Tiểu Hạ Mạt nhanh trí nhận ra suy nghĩ của A La, cười khanh khách: "Ở sâu trong khe núi thỉnh thoảng có chướng khí bay ra, chướng khí rất độc, rất hôi thối, cho nên mới gọi là Hắc Phong trang. Nhưng chướng khí bay hết, thì chẳng sao".
A La sờ lên đầu, vẫn còn mấy hạt minh châu, liền lấy ra đưa cho cô gái: "Muội có thể tìm giúp tỷ chỗ nào nghỉ tạm, ăn uống không?".
Cô bé ngước nhìn nàng, "Tỷ khách sáo rồi, sơn trang này ít khi có khách, không cần phải thế". Nói đoạn, giơ tay dắt A La đi về phía sơn trang. Thấy nàng chỉ đi được hai bước đã thở hổn hển, cô gái bỗng nghi ngờ: "Tỷ ốm hay sao?".
"Tỷ mới ốm dậy, tối qua lại cưỡi ngựa đi suốt đêm, người vẫn yếu, nghỉ ngơi vài ngày là được". A La cười.
"Vậy tỷ ngồi nghỉ một lát!". Tiểu Hạ Mạt lấy ra trong người một cây tiêu, thổi một hơi. Lát sau, có mấy người từ trong rừng chạy ra. A La nhìn thấy bật cười, dụng cụ họ khiêng đến, nàng biết, đó là xe trượt tuyết!
Đường núi khúc khuỷu, A La thong thả ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, sau mỗi khúc quành trước mắt hiện ra những vực thẳm, hai bên núi xanh ngắt rừng cây um tùm, bên dưới là thảm cỏ xanh mướt bạt ngàn hoa dại. Nàng bất giác thầm khen ở đây địa thế hiểm yếu, phong cảnh kỳ vĩ. Tiểu Hạ Mạt quen đi đường núi, sải bước thoăn thoắt theo chiếc xe trượt tuyết, không hề thấy thở gấp. Đi nửa canh giờ, Hắc Phong trang hiện ra trước mặt.
Mắt A La sáng lên, thật là một sơn trang đồ sộ, có một số ngôi lầu khắc đá giống như của dân tộc Khương. Cổng trại cao sừng sững được ghép bằng những tảng đá tự nhiên, cách đất mười mấy trượng. Tiến vào cổng sơn trang, trên đỉnh núi là khoảng đất trống rộng thênh thang, có bảy tám ngôi nhà bằng gỗ và đá rải rác xung quanh. Chính giữa là ngôi nhà gỗ ba tầng, A La thầm nghĩ liệu có phải đó là nhà của trang chủ không? Tiểu Hạ Mạt rất có duyên, dọc đường luôn có người mỉm cười chào cô bé. A La chú ý đến thái độ rất mực cung kính của những người đó đối với Tiểu Hạ Mạt, nàng thầm nghĩ, không ngờ trong hoàn cảnh thế này mình cũng gặp được quý nhân, có lẽ cô bé là con gái của trang chủ.
Quả nhiên, xuống xe trượt tuyết, Tiểu Hạ Mạt nắm tay nàng kéo vào ngôi nhà gỗ ở chính giữa. Vừa bước vào, người hầu nhao nhao chào: "Mã Hoa tiểu thư!".
"Muội tên là Mã Hoa? Sao lại gọi là Tiểu Hạ Mạt?". A La hiếu kỳ.
Tiểu Hạ Mạt đỏ mặt, cúi đầu có một vẻ ngượng ngùng đặc biệt nữ tính, khi ngẩng lên ánh mắt long lanh: "Thương Tà nói muội là bong bóng nước trên mặt Long giang, chàng cứ gọi muội như thế".
A La cười khanh khách. Tiểu Hạ Mạt thật đáng yêu, không điệu đà như con gái Ninh quốc, người ở đây đối với tình yêu có lẽ là luôn mạnh dạn và thành thật như thế. Nàng lại nghĩ đến Lưu Giác, chàng cũng là người không hề che giấu tình yêu. Bây giờ liệu chàng có còn ở Lâm Nam? Chàng có biết nàng đã phiêu bạt đến Hạ quốc? Lại còn Ám Dạ, huynh ấy liệu có địch nổi Sở Nam? Nụ cười ngưng lại, nét buồn thoảng qua vầng trán.
Tiểu Hạ Mạt biết ý, bảo người đưa A La đi nghỉ: "Tỷ cứ nghỉ mấy ngày, khỏe lại sẽ đi tìm người nhà".
A La gật đầu.
Nghỉ ngơi hai ngày, cảm thấy đã khỏe, A La muốn cáo từ xuống núi, Tiểu Hạ Mạt hoảng hốt chạy đến: "Trình tỷ, tỷ không đi được rồi, Ninh quốc tấn công Hoài thành, vương thượng hạ lệnh phong tỏa các sơn trang vùng biên, tất cả chuẩn bị chiến đấu!".
Lưu Giác cuối cùng đã vượt Hán Thủy, đại quân Ninh quốc sẽ tiêu diệt Trần quốc trước, sau đó… A La ái ngại nhìn Tiểu Hạ Mạt, cô bé đã cứu mình. Nhưng người trong lòng nàng sau này sẽ tiêu diệt đất nước của cô bé.
"Trình tỷ, quân Ninh chết chắc rồi!". Tiểu Hạ Mạt lẩm bẩm như nói với chính mình.
"Tại sao?".
"Bởi vì Thương Tà đưa quân sang Trần quốc, có chàng, quân Ninh tuyệt đối không phải là đối thủ của chàng!". Nói đến Thương Tà, mặt Tiểu Hạ Mạt ửng hồng.
A La mỉm cười: "Thương Tà là người trong lòng muội đúng không? Chàng là người thế nào?". Tiểu Hạ Mạt ngồi bên A La, mắt mơ màng nhìn ngọn núi xanh ngắt phía xa, "Thương Tà là con trai duy nhất của vương thượng, thái tử của Hạ quốc. Chàng cũng đẹp như tỷ, bất cứ cô gái nào nhìn thấy chàng cũng đều ghen tỵ. Thương Tà có võ công cao cường nhất, chàng có thể đánh chết hai con báo trên núi.
Chàng là vương tử mà mọi cô gái trong Hạ quốc đều ngưỡng mộ!".
A La nghĩ, anh ta còn đẹp hơn con gái? Nàng nghĩ tới đồng tính luyến ái, một người như thế cũng gọi là đàn ông sao? Lại còn khen anh ta võ công cao cường. Môi nàng khẽ nhếch, bất giác lại so sánh với Lưu Giác, nàng biết, mình như vậy là hơi nhỏ nhen, nhưng phụ nữ là thế, người đàn ông của lòng mình mới là tốt nhất.
Không ra khỏi biên giới, không trở về được Ninh quốc, A La chỉ có thể ở lại sơn trang chờ đợi. Tin tức về Trần quốc liên tục truyền đến, một tháng sau, Tiểu Hạ Mạt lại phấn khởi: "Trình tỷ! Thương Tà trở về rồi! Đã qua Long giang! Có lẽ chàng đã thắng!".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!