Lưu Giác mình vận chiến bào đen đứng trên tường thành, nghe Ám Dạ báo A La đã qua Hán Thủy đến Trần quốc, tim chàng phút chốc phiêu diêu, như không còn ở trong lồng ngực. Chiến sự căng thẳng, chỉ đợi thủy binh Lâm Nam sửa xong chiến thuyền, chàng sẽ vượt dòng Hán Thủy. Chàng nghĩ tới Sở Nam bắt cóc A La đưa trót lọt về Trần quốc, hỏa khí lại ngùn ngụt bốc lên đầu.
Tin cấp báo liên tục truyền tới, nửa tháng sau, trên mặt sông dưới chân thành Lâm Nam cột buồm đã dựng như rừng, thủy quân Ninh quốc chỉnh đốn xong, sẵn sàng đợi lệnh. Lưu Giác nhìn về phía bờ bên kia, khuôn mặt góc cạnh sắt lại. Không gì ngăn nổi quyết tâm tiêu diệt nước Trần của chàng.
Sau khi Sở Nam nhảy xuống nước, nhờ nội công và thuộc tính của nước, từ từ bơi về bờ bên kia. Không lâu sau gặp thủy binh Trần quốc, trở về đại bản doanh ở Hoài thành.
Nghe nói vương đệ bắt cóc công chúa Thanh La vừa được sắc phong của Ninh quốc, Sở An mừng lắm. Hiện nay lưỡng quân đang ở thế đối lập, chiến sự sẽ bùng nổ nay mai. Trần, Hạ hai nước binh lực hợp lại cũng không quá ba mươi vạn, hiện giờ Hoài thành chỉ có mười vạn binh sĩ Trần quốc, còn Nam quân và Đông quân Ninh quốc lại có bốn mươi vạn. Lại thêm quân Trần đại bại ở Lâm Nam năm ngoái, thực lực thủy quân kém xa Ninh quốc.
Về binh lực đã thua một bậc, lại chủ động khai chiến, Ninh quốc trên dưới đồng lòng sĩ khí ngùn ngụt. Cũng may liên quân hai nước Hạ, Trần thăm dò biết được Ninh quân sẽ vượt sông xuất chiến, nếu họ không chống lại được tất đứng trước thảm họa nước mất nhà tan, cho nên binh sĩ liên quân sĩ khí cũng không kém. Thống soái Ninh quân là Bình Nam vương Lưu Giác, anh em họ của Ly vương, Thanh La công chúa là vị hôn thê của anh ta, có nàng ta trong tay, ít nhiều cũng có thể khống chế quân Ninh.
Ngay đêm đó Sở An mở tiệc ở hành cung thành nội chiêu đãi vương đệ Sở Nam, chúng tướng hò hét muốn chiêm ngưỡng dung nhan công chúa. Sở An cười: "Vương đệ, nghe đồn vị công chúa này kiều diễm khác thường, vương huynh cũng rất hiếu kỳ, hay là mời nàng đến gảy đàn hầu rượu chúng ta, cũng làm nhục Bình Nam vương một phen".
Sở Nam cương quyết chối từ: "Vương huynh không biết, trên đường đi Thanh La công chúa bị nhiễm phong hàn, vẫn còn bệnh trên giường, đệ e là…".
Sở An có vẻ không vui, nhưng lại nghĩ, nếu con tin bị chết, phỏng có giá trị gì, đành cụt hứng rời bàn tiệc.
Trở về phủ đệ, Sở Nam cười gằn nghĩ, Sở An đừng hòng cướp Thanh La từ tay mình. Vừa nghĩ tới chuyện để Thanh La phải cười nói, gảy đàn trước mặt bọn tướng sĩ lỗ mãng, hắn đã thấy cực kỳ khó chịu. Gió tháng sáu thổi rát rạt, Sở Nam thấy đầu hơi choáng, rượu vừa ngấm, không biết lúc nào chân đã rời đi đến phòng A La. Lính gác cúi chào: "Điện hạ!".
Sở Nam nhón chân bước vào. A La lần này ốm không nhẹ. Đầu tiên là bôn ba trong rừng núi, không được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, lại ngấm nước mưa ngấm lạnh, cuối cùng dầm trong nước sông. Đến Hoài thành đã sốt liền mấy ngày, giờ đã đỡ sốt, nhưng người vẫn rất yếu, bồi dưỡng hơn mười ngày vẫn chưa phục hồi, vẫn nằm lả trên giường. Sở Nam nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt đã khiến tim hắn loạn nhịp bao lần. Sở An định dùng nàng ấy để uy hiếp Bình Nam vương?
Sở Nam lòng đầy mâu thuẫn, nếu nói khi bắt cóc A La, hắn cũng có ý đồ như vậy, nhưng khi sát thủ của Sở An phái đến muốn bắt nàng làm con tin, hắn đã hiểu, mình tuyệt nhiên không thể làm chuyện đó.
Lúc này ngoài cửa có một người xông vào thở hổn hển: "Điện hạ, quân đội Ninh quốc chuẩn bị vượt sông, đại điện hạ triệu gấp điện hạ đến bản doanh".
Sở Nam nhìn A La đang ngủ, đắp lại chăn cho nàng, sai lính: "Canh gác cẩn thận, không cho bất kỳ ai đến gần!".
"Tuân lệnh!".
Đại doanh thủy quân Trần quốc từng bị tổn thất nặng nề trong trận chiến Lâm Nam, doanh trại mới dựng kém trước rất nhiều. Sở Nam cùng một cận vệ bước lên đài quan sát, nhìn ra xa. Trên mặt sông chiến thuyền hai bên dàn thế trận đối nhau, phía đội hình Ninh quốc, một lá cờ lớn màu đen thêu chữ "Lưu" nổi bật uy nghiêm bay phần phật trên cột cờ cao. Đột nhiên phía đội hình quân Ninh một đội thuyền từ từ tách ra tiến về giữa sông, chư soái quân Trần cũng triển khai thế trận chuẩn bị nghênh chiến.
Sở An cười: "Vương đệ, vương huynh có một chủ ý, có thể làm nhụt nhuệ khí Ninh quân, nhưng không biết vương đệ có chịu hay không?".
Sở Nam thầm nghĩ, đã xuất binh không lo triển khai đánh trận, lại định đưa công chúa làm con tin, thống soái như vậy mà còn tham vọng thôn tính Ninh quốc? Khóe miệng lộ nụ cười châm biếm, ngẩng đầu cười ngất: "Vương huynh, đưa công chúa làm con tin tốt thì cũng tốt, nhưng Sở Nam có kế khác, không cần dùng công chúa, không tốn binh đao vẫn có thể đập tan nhuệ khí Ninh quân!".
Không lâu sau, trên lầu hai chục chiến thuyền quân Trần xuất hiện hai mươi cô gái, vóc dáng tương tự A La, cũng trang điểm như thế, tóc xõa che nửa mặt, thoắt cái đã bị trói trên cột buồm. Sở Nam cười gian giảo: "Không biết Bình Nam vương có nhận ra không? Hắn sẽ đến cứu cô nào?".
Một trận cười rộ lên từ phía đài quan sát quân Trần. Sở An mắt lóe sáng, một lúc sau mới nói: "Quả là kế hay, vẫn luôn nghĩ đệ là người có dũng có mưu, nhưng không ngờ đệ lại nảy ra kế hay đến thế!".
"Huynh cứ chờ xem Ninh quốc rút quân thảm hại thế nào!". Sở Nam tự tin nói. "Tùng tùng tùng…!". Tiếng trống trận gióng lên dồn dập, chiến thuyền hai quân từ từ tiến lại gặp nhau ở giữa sông. Tiên phong Ninh quân là Sử Đức Sơn – phó soái thủy binh Nam quân, khi hai bên cách nhau năm mươi mét, Sử Đức Sơn đột nhiên phát hiện trên mỗi chiến thuyền phía trước đều trói một cô gái trẻ, xiêm y lộng lẫy, thân hình mảnh mai, tóc xõa che mặt, trong số họ ai là công chúa?
Nên làm thế nào?".
Lưu Giác đứng trên lầu thuyền, cũng nhìn thấy cảnh đó, giật mình cau mày.
Ninh quân đang do dự, một Trần tướng đứng trên lầu chiến thuyền nói to: "Ninh quân nghe đây, công chúa Thanh La đang ở trên thuyền, còn không mau lui binh!".
Sử Đức Sơn thầm chửi quân Trần bỉ ổi, công chúa Thanh La là nghĩa muội được vương thượng sủng ái, là vị hôn thê của Bình Nam vương, mỗi chiến thuyền đều có một cô gái, tấn công bất kỳ chiếc nào coi như họ cũng lao vào bẫy. Ninh quân nhất thời không biết làm thế nào.
Trống trận ngưng bặt, quân Ninh chưa tìm ra đối sách, cả đội hình bất chợt im lặng, trên sông chỉ nghe tiếng cười sang sảng của phó soái quân Trần, "Ha ha, đánh trả như thế sao! Các ngươi chỉ đi vào chỗ chết mà thôi!".
Sử Đức Sơn mắt trừng trừng nhìn chiến thuyền đối phương. Bỗng trên sông xuất hiện một con chim ưng vượt qua chiến thuyền quân Ninh, vượt qua chiến thuyền quân Trần bay về phía Hoài thành nước Trần. Lưu Giác cười, vẫy tay, trống trận trên lầu chiến thuyền nổi lên như sấm, dồn dập thôi thúc, kích cao hùng khí, mang theo mệnh lệnh và quyết tâm như chọc thủng màng nhĩ.
Phó soái Sử Đức Sơn mắt lóe sáng thét lên ra lệnh, "Bắn!".
Cờ lệnh vừa phất, cả vạn mũi tên từ chiến thuyền quân Ninh bay ra, bắn như mưa về phía chiến thuyền quân Trần. Hai chục cô gái trẻ trên thuyền phút chốc ngọc nát hương tan. Tiên phong quân Trần hoảng hốt hô to: "Nghênh chiến!".
Tiếng hô "giết" đinh tai nhức óc chấn động mặt sông, trống thúc dồn dập, cùng với sát khí mỗi lúc càng thêm quyết liệt. Sở Nam từ xa nhìn về phía bờ bên kia, thấy cả trăm chiếc trống lớn đặt trên bờ nhất tề gióng lên, bất giác khâm phục đòn kích thích nhuệ khí quân sĩ của Lưu Giác quả hữu hiệu. Đồng thời cũng nhíu mày ngẫm nghĩ, tại sao quân Ninh không trúng kế của quân Trần.
Làm thế nào họ biết trên thuyền không có công chúa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!