ღ Chương 4 ღ
Từ xa, A La nhìn thấy hai người chuyện trò vui vẻ trong rừng đào, thoảng hoặc còn nghe thấy tiếng nói vui tai của Thanh Phỉ, bụng nghĩ, nếu là thời hiện đại, nhìn thấy một đám hời thế này, không biết có bao nhiêu cô nàng lao vào, người đỏ mặt có lẽ chính là anh chàng đẹp trai kia! Lại nghĩ, năm vị công tử Phong thành, mình đã gặp được hai, không biết ba vị kia mặt mũi ra sao.
Nghĩ mãi liền đi tìm một một nơi yên tĩnh nghỉ chân. Đến đây đã sáu năm, lần đầu tiên tiếp xúc với thiên nhiên, mà lại là một nơi đẹp như tranh thế này, nếu muộn hơn sẽ chẳng nhìn thấy gì nữa. Tiếng nói cười dần dần biến mất, A La nhớ lại con đường lúc đến, nhìn thấy một tảng đá to nhô ra từ khóm đào. Vòng ra phía sau, lại nhìn phía trước, thì ra đó là một tấm bình phong thiên nhiên, bèn ngả người nằm bên dưới khóm hoa, phía xa có tiếng suối chảy, cỏ bên dưới ken dày xanh mướt.
Từ mặt đất nhìn lên, những cành đào hồng rực đan nhau trong khoảng trời xanh ngắt, A La thốt lên: "Ồ, đẹp thật!".
"Đẹp thật!". Một giọng nói xen vào.
A La hơi hoảng, nhưng vẫn nằm yên, nhắm mắt: "Nếu không bị một con gián làm hỏng thì cảnh quan còn đẹp hơn!".
Người kia bật cười: "Nếu có kẻ ướt như chuột lột, không chỉ làm hỏng cảnh quan mà còn khiến thiên hạ sợ chết khiếp!".
A La biết chàng đại hiệp đã đến, chắc chắn mình không địch nổi chàng ta, đây là biệt uyển của Hộ quốc công chúa, người này chắc cũng là anh tài đến dự hội, mình dù sao cũng là thiên kim tiểu thư của tướng phủ, chàng ta chắc cũng không dám làm gì, liền bạo dạn hơn, tiếp tục nhắm mắt không tiếp lời.
Đại hiệp thấy nàng không nói gì, lại nói: "Ném ngươi xuống suối thật đấy, không sợ hả?".
A La hai tay để sau gáy, hai chân vắt chéo, nhắm mắt nói lơ đãng: "Trái với lễ thì đừng nhìn, thấy đàn bà con gái nghỉ ngơi, người biết lễ nên xin lỗi mới phải, đỏ mặt bỏ đi mới là người đứng đắn!".
Đại hiệp hừ một tiếng: "Trông bộ dạng ngươi thế này cũng đâu phải là thục nữ danh môn! Không biết nha đầu của phủ nào, nếu ở phủ của ta, ta đã sớm cho ăn đòn để biết phép tắc".
A La nghĩ, sáu năm nay mới được ra khỏi phủ một lần, đang muốn ngắm cảnh thỏa thích lại bị quấy rầy, xúi quẩy quá chừng! Nghe khẩu khí của người này, chắc cũng con nhà quyền thế, không nên dây vào, chuồn thôi. Nàng chồm dậy, phủi áo, nhìn trên nhìn dưới, không vướng một hạt bụi, vụn cỏ, liền bỏ đi thẳng, không ngoái lại, vừa đi vừa nói: "Trả chỗ cho nhà ngươi, xấu tính!".
Chợt thấy mắt hoa lên, chàng trai đã đứng trước mặt nàng. A La lùi một bước, bụng nghĩ, cậy mình biết khinh công nhảy ra dọa người. Nàng nheo mắt ngắm chàng ta, thân hình đẹp, cũng cao như thái tử, mặt khôi ngô, đường nét đẹp, vầng trán thông minh. Mấy nam nhân gặp hôm nay, sao chàng nào cũng ưu tú thế không biết?
Chàng trai khoanh tay trước ngực: "Nói, là a đầu của phủ nào?".
A La nhìn chàng trai chỉ khoảng mười tám, mười chín, thầm nghĩ, tưởng ta dễ bắt nạt vậy sao? Bèn chắp tay vào eo nghiêng đầu hỏi: "Nói, là tiểu tử phủ nào!".
Mắt chàng ta sáng lên, khóe miệng hiện lên nụ cười lạnh lùng: "Khách đến dự Đào hoa yến hôm nay cũng chỉ có bấy nhiêu, ngươi hãy tự nói ra, đợi ta tra soát được, đưa về phủ, xem ta dạy ngươi thế nào! Loại a đầu vô giáo dưỡng, chịu ơn không biết báo đáp, lại còn dám lén ra tay với thiếu gia đây, ta ghét nhất loại người mưu mô sau lưng!".
A La cũng bắt chước chàng ta cười lạnh lùng: "Ai bảo mắt ngươi nhìn ngó lung tung, hình như luật hình Ninh quốc có điều quy định, nhìn ngó đàn bà con gái nhà lành bị tội phạt móc mắt. Ta không báo quan phủ đã là may cho ngươi rồi, ở chỗ cảnh đẹp thế này, ta thực lòng không muốn thấy những chuyện tàn nhẫn xảy ra, dâm tặc!".
Người kia nghe nói vậy, mặt biến sắc: "Làm gì có chuyện đó!". Giơ tay định tóm A La. Nàng né người tránh được, chân trái tung ra. Chàng trai lắc đầu tránh, nhướn mày, nói: "Thì ra là con mèo hoang vuốt sắc. Thử lại lần nữa đi!". Nói đoạn, vung nắm đấm, kéo theo luồng gió phả thẳng vào mặt A La.
A La thầm kêu khổ, người ta biết khinh công, chẳng phải loại thường dân không biết võ, mình sao có thể đánh được? Miệng hét lên: "Nam tử đứng đắn không đấu với nữ nhi, bắt nạt đàn bà con gái còn gì là anh hùng!". Nói đoạn, tức thì xuất mấy chiêu Karate phản ứng nhanh đã luyện nhiều năm nay, nhanh chóng tránh được mấy đòn phản công.
Chàng trai vốn không vận nội lực, nghe nàng nói cứng như vậy liền dừng tay: "Được rồi, người bé thế mà qua được mấy chiêu của ta, nói đi, là người phủ nào? Nói rồi ta sẽ thả cho đi".
A La cúi đầu thầm trách mình xúi quẩy, sáu năm không ra khỏi phủ, hầu như cách ly với thế giới bên ngoài, tính cách người hiện đại vẫn nguyên vẹn, hoàn toàn không cảm thấy mình đã đắc tội với ai. Vậy là ánh mắt thay đổi, lẩm bẩm một câu gì đó, chàng trai nghe không rõ, vội bước tới gần. A La đột nhiên ngẩng đầu nhìn phía trước, reo lên: "A! Phu nhân!".
Chàng trai sửng sốt, A La dùng đầu gối thúc mạnh, trúng chỗ hiểm, hai tay chém xuống dưới, chàng trai không kịp đề phòng bị A La quật ngã, nhưng không bị ngất, miệng hét: "Ngươi, ngươi!".
A La nhảy lên, tay lại bổ một nhát, khiến chàng ta ngất hẳn. Lúc đó mới đắc ý phủi tay: "Sư phụ ta nói, đàn ông bình thường chỉ một cú chém tay của ta là ngã gục. Có lẽ bây giờ ta còn nhỏ, lực chưa đủ! Dâm tặc, ai bảo nhà người làm ta nổi hứng!". Nhìn trời, thấy không còn sớm nữa, sắp phải trở về mảnh trời nhỏ trong tướng phủ rồi, cảnh đẹp thế này không biết bao giờ mới lại được thưởng ngoạn, lòng lại càng phiền não. Cởi áo ngoài của chàng trai, xé rách, trói chàng ta vào gốc đào.
Nhìn bộ dạng thảm hại của chàng ta, nỗi hận trong lòng cũng dần tiêu tan.
Từ túi áo chàng trai rơi ra một chiếc túi thêu, gia công tinh xảo. A La mở ra xem, có mấy tờ ngân phiếu mệnh giá cao, một ít bạc vụn, mấy hạt đậu vàng và một miếng ngọc bài. A La cười khanh khách, tiểu tử à, coi như cướp của nhà giàu cứu nhà nghèo, làm chút lưng vốn đầu tiên của ta, ai bảo nhà ngươi làm hỏng hứng thú của ta, đây là lần đầu ta được xuất phủ mà! A La cười đắc ý, giấu tờ ngân phiếu vào người, đoạn xem kỹ mấy chữ trên miếng ngọc bài, bỗng ngẩn người! Người này là Lưu Giác?
Con trai An Thanh vương, cháu ruột Ninh Vương? Chẳng trách hống hách như vậy, ác giả ác báo! Trời ơi, sao mình lại gây sự với hắn ta?
A La nhìn miếng ngọc bài, lại nhìn Lưu Giác bị trói trên cây, thầm mắng mình gây sự, vội vàng cởi trói cho chàng ta. Cởi được một nửa, Lưu Giác khẽ rên một tiếng, nàng sợ đến nỗi tay mềm oặt. Đúng là đại hiệp, tỉnh nhanh vậy sao? Không dám đánh thêm, nhưng khi Lưu Giác tỉnh lại, nàng sẽ không còn bản lĩnh khống chế chàng ta nữa. A La đành bất chấp, đằng nào dây trói cũng cởi gần hết, bèn bỏ miếng ngọc bài vào lòng chàng ta, co cẳng chạy.
Nàng còn chưa kịp chạy khỏi tầm mắt Lưu Giác thì chàng đã tỉnh, nhìn bóng áo xanh chạy phía xa, lại nhìn xuống người, vùng dậy, dây trói tuột ra. Lưu Giác đứng dậy, sờ sau gáy: "A đầu xấu xa! Bé tý mà ra tay lợi hại như vậy, không biết dùng võ công gì? Lưu Anh!".
Một gã trai khỏe khoắn từ sau khóm hoa cách đó không xa chạy ra, cung kính trả lời: "Hình như Thiếu Lâm thốn quyền, nhưng không giống lắm!".
Lưu Giác nhìn miếng ngọc bài trong lòng, xem ra a đầu này đã biết thân phận của mình: "Ngươi đến từ lúc nào?". Lưu Anh ngẩn người, vẫn cung kính đáp: "Lúc cô nương ấy trói chúa thượng".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!