Lưu Giác mỉm cười: "Nàng ấy không sao, lão vương gia đâu?".
"Lão vương gia đã biết trước chúa thượng không hề gì, đang đợi chúa thượng trong thư phòng".
Biết trước không hề gì? Lưu Giác cảm thấy ông già sắp thành tinh thì phải. Đẩy cửa thư phòng, chàng reo lên: "Ông già, con trai ông đau sắp chết đây!".
An Thanh vương quẳng cuốn sách trong tay, chạy đến: "Sao thế? Con trai?".
Lưu Giác ngả đầu lên vai ông: "Bị Tử Ly quất ba mươi roi, huynh ấy ra tay không nhẹ tý nào".
"Ồ, không hề gì, trở về là tốt, trở về là tốt!". An Thanh vương cười khì khì, thuận tay ôm chàng vào lòng, bàn tay se sẽ vỗ lưng chàng. Lưu Giác rên rỉ: "Ai ôi, ông già! Cha không phải cha ruột của con rồi!".
"Hừ, nghịch tử! A La của con đâu?". An Thanh vương không thấy A La, vội hỏi.
Lưu Giác cười hì hì: "Tử Ly đã nhận A La là nghĩa muội, phong làm công chúa, một tháng nữa sẽ đích thân làm chủ hôn gả A La cho con!".
An Thanh vương không nói gì, ngước mắt nhìn con trai, mặt tối sầm, không còn nụ cười hiền từ thường ngày: "Vậy mà con vẫn cười được?".
Lưu Giác thôi cười, nghiêm nghị: "Cha, Tử Ly không đưa A La vào suối băng, huynh ấy lựa chọn chịu hình phạt long biện. Con quả thực rất khâm phục. Chuyện này… Tử Ly là hoàng đế, chúng ta không nên đòi hỏi quá khắt khe với người ta, đúng không?".
An Thanh vương hạ giọng hỏi: "Con trai, cái giá này, con tình nguyện gánh lấy?".
"Cha à, con tình nguyện! Tử Ly là hoàng đế, bất luận vì A La hay vì muốn để con suốt đời chịu ơn đức huynh ấy. Tử Ly… từ nay hàng năm đều phải chịu đựng đau đớn giày vò thân xác bởi hậu quả của cực hình long biện. Cái giá đó Tử Ly cho là đáng, con cũng không phải là người vong ân phụ nghĩa". Lưu Giác nghiêm túc trả lời.
"Con trai, con hiểu thì tốt, cha chỉ nhắc con một câu. A La được phong công chúa vào lúc này là có nhiều nghi ngại, danh phận này e là không bình yên". An Thanh vương thầm tán thưởng Tử Ly tìm biết cách để củng cố vững chắc đế vị của mình, cũng khâm phục dũng khí chịu đựng cực hình long biện của chàng, chàng quả xứng với ngai báu này. Đồng thời ông cũng có dự cảm mơ hồ bất an trước việc làm này của tân vương. Ông nhìn Lưu Giác, con trai ông chọn cô dâu này sao mà khổ thế?
An Thanh vương nheo mắt, con trai năm nay hai mươi lăm tuổi, đường đường khí phách nam nhi, mắt mũi nét nào ra nét đó, thần thái này sao càng nhìn càng giống mẹ nó? Ông ngây ra nhìn, mắt lim dim suy nghĩ, riêng cái tên Bình Nam vương, chỉ cần đánh tiếng e là bao bậc danh gia Phong thành có con gái tới tấp cầu thân, chọn lựa hoa mắt! An Thanh vương có phần xót xa thương con trai số khổ, đột nhiên nói: "Hay là chúng ta không chọn A La? Đằng nào cha cũng không ưa Lý tướng!".
Lưu Giác nghe vậy sững người, vẻ giận dỗi: "Ông già, chuyện này đâu phải… nếu có thể nói không lấy là không lấy, hà tất con phải vất vả vào cung đưa nàng đi?".
"A La kể cũng tốt, cha cũng thích nó, nhưng sau này… nếu nói nó xinh đẹp, nhìn lâu cũng chỉ như đóa hoa, tính tình cũng tốt. Hay là ta cưới cho con luôn một lúc tám cô, mười cô như nó, hoặc là xinh đẹp, hoặc là tốt tính, rồi lấy tất cả ưu điểm của họ dồn vào một người để mà nhìn ngắm!". An Thanh vương càng nói càng hưng phấn.
Lưu Giác nhăn nhó: "Cha, vậy thì cha cũng chặt con làm nhiều mảnh, đông một mảnh tây một mảnh để tám cô, mười cô kia mỗi người nhặt một mảnh? Thực ra, A La…". Khuôn mặt đẹp của chàng giãn ra trong nụ cười êm dịu, "Nghìn người trong thiên hạ không bằng một A La. Cha à, lòng con không phải đá, không thể chuyển. Lòng con không phải chiếu, không thể cuộn.
Bất luận sau này thế nào, con cũng chịu được!".
An Thanh vương nhìn con trai, khuôn mặt già phấn khởi cười tựa đóa hoa: "Tốt, đàn ông có cái nên làm, có cái không. Cái được, cái mất đều gánh được, chịu được! À, Ly vương đã trao chức đô đốc Phong thành cho Thành Tư Duyệt, con mắt nhìn người của hắn quả không tồi. Ám Dạ… đợi hắn hoàn tất những việc này, cũng nên biến mất".
Lưu Giác cười hì hì: "Biết rồi, Ám Dạ có gia đình, không thể cả đời là Ám Dạ của vương phủ. Đến khi chàng ta có con, cũng đến lúc để y hưởng niềm vui gia đình, chúng con chẳng phải là anh em rể sao?".
"Còn nữa, Xích Phong hồi báo, Hạ vương ngay từ mười năm trước đã có tiếp xúc với họ Vương. Đừng coi thường Hạ quốc nhược tiểu, bọn họ luôn có ý đồ mở mang bờ cõi. Thất hồn ngọc dẫn hương chắc chắn do Hạ vương trao cho Vương Yến Hồi. Họ Vương đã đổ, Vương Yến Hồi tự vẫn để lại một nước cờ bí mật cho Thanh vương Lưu Giám, lại thêm anh ta lấy công chúa Khởi quốc, e là ẩn họa không nhỏ.
Ta thấy Ly vương không hẳn không biết chuyện, tất cả những chuyện này rất có thể cũng nằm trong dự liệu của chàng ta?".
Lưu Giác trầm tư hồi lâu, nói: "Con hiểu ý cha, lần này A La được phong công chúa, một tháng nữa gả cho vương phủ, rất có thể hôn lễ của chúng con chính là cơ hội. Con sẽ cho người bảo vệ nàng ấy".
"Vậy thì tốt, con đến Tùng phong đường để Lưu Anh xem vết thương cho. Ta cần sai bảo vài việc chuẩn bị cho hôn sự".
Ngày hôm sau, thánh chỉ và lễ vật đồng thời được chuyển đến Lý phủ. Lý tướng cười không ngậm được miệng, tíu tít sai người nhận lễ chuẩn bị lo hỷ sự.
Trong một thời gian ngắn, khắp triều đều biết, Ninh quốc có thêm một vị công chúa, những người chưa gặp A La đều mong được chiêm ngưỡng nhan sắc công chúa Thanh La. Tin nhanh chóng truyền đi, trở thành chủ đề bàn luận mới của Phong thành sau chuyện tân vương đăng cơ.
Minh Châu cũng rất hiếu kỳ, bám lấy Thanh vương Lưu Giám hỏi: "Nghe nói công chúa vừa được phong là tiểu muội của thứ phi Thanh Lôi. Thứ phi dù lãnh đạm, năm xưa cũng không làm gì được nàng ấy, rút cuộc công chúa là người thế nào? So với thần thiếp thế nào?".
Nhớ lại nhan sắc của A La trong lần nhìn thấy ở Đông cung, lại nhìn đôi mắt Minh Châu, Lưu Giám khẽ buông một câu: "Đến lễ sắc phong nàng khắc biết".
Thanh Lôi cả ngày âm thầm không nói. Nàng và Lưu Giám đã là phu thê kết tóc, trong hoạn nạn càng thể hiện chân tình, trong lòng cũng biết Lưu Giám có ý đồ đoạt lại vương vị, lấy Minh Châu chỉ là để mượn binh lực của Khởi quốc do vậy trước mặt Minh Châu nàng rất mực ôn hòa. Nhưng nghe tin A La được phong công chúa, nhìn biểu hiện trên mặt Lưu Giám, lòng nàng vẫn trào lên nỗi chua xót.
Lưu Giám mỉm cười quàng tay ôm Thanh Lôi: "Lôi Nhi, lẽ nào không tin ta? Chỉ là, ta thấy tiểu muội của nàng e là làm công chúa không được bình yên mấy ngày".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!