Chương 37: (Vô Đề)

"Đưa Lưu Giác vào thiên lao! Đưa Lý Thanh La vào Ngọc Long cung!". Tử Ly bình thản ra lệnh.

"Chuyện này… vương thượng!". Cố Thiên Tường bất chấp lệnh, còn muốn nói thêm. "Sao?". Tử Ly hơi cao giọng.

"Vâng, vương thượng! Thần tuân lệnh!". Cố Thiên Tường bất lực, sợ khuyên nữa, Tử Ly bực mình sẽ gây bất lợi cho hai người kia.

Trong thiên lao, Cố Thiên Tường nới lỏng dây trói cho Lưu Giác, nói nhỏ: "Đệ thấy tình hình có vẻ xấu, vương thượng đưa tam tiểu thư vào Ngọc Long cung".

Lưu Giác đau nhói, gượng cười: "Người ta là hoàng đế, người ta quyết định, chỉ mong đối xử tốt với A La một chút".

Cố Thiên Tường thở dài nặng nề: "Huynh liệu mà lo ình. Có tin gì đệ sẽ báo". Cố Thiên Tường đi khỏi, Lưu Giác ngồi trong nhà lao suy nghĩ tình hình hiện tại. Chắc chắn Tử Ly dù hận đến mấy cũng sẽ không giết chàng. Nhưng lúc này, liệu có làm khó A La? Gặp chuyện thế này ai chẳng phẫn nộ. Nhưng lúc này chắc chắn Tử Ly sẽ kìm chế, sẽ không quá ép A La.

Nếu nói không lo là nói dối. Chàng chỉ hy vọng Tử Ly nghĩ đến A La, nghĩ đến cần dùng chàng mà không làm khó A La. Nhưng, ngộ nhỡ… chàng lắc đầu, xua đuổi ý nghĩ, kiên định tự nhủ, mọi tình huống ngộ nhỡ đều không ngăn được tình yêu của chàng đối với A La. A La đã ở đây. Biết rõ Cố Thiên Tường không làm khó nàng, đi theo Lưu Giác nàng cũng không khổ, nhưng Tử Ly vẫn không cam lòng, chàng muốn biết sau mười ngày bỏ đi nàng có bình an, sống thế nào? Bắt nàng trở về như vậy, A La liệu có hận chàng?

Tử Ly bồi hồi đứng rất lâu bên ngoài cung điện. Nếu ba năm ly biệt, nỗi nhớ ngày ngày dồn ép tim chàng, thì ba năm sau lại nhìn thấy nàng, chàng đã không thể kìm chế. Dường như giơ tay là có thể kéo nàng vào lòng, để nàng trở thành của chàng. Ý nghĩ đó giống như nham thạch trong Hỏa Diệm Sơn, lồng lộn gào thét trong lòng đất, một khi phá tung lớp vỏ đá bên ngoài, sẽ phẫn nộ phun trào, lật núi lấp biển, cuốn băng tất cả, phun ra ngọn lửa nóng nhất, trào ra nham thạch nóng bỏng nhất, thiêu trụi tất cả.

Gió xuân muộn đã mang hương chớm hạ, cũng thổi rối lòng chàng.

Người đã trở về, nhưng lòng người thì sao? Dù chàng đã đốt cạn nhiệt huyết, biến thành tảng đá xám lạnh trơ lỳ, cũng không làm nàng động lòng. Tử Ly buông mình trong nỗi thống khổ sâu hút như vực thẳm. Một ý nghĩ bất chợt nảy ra chứng kiến nàng và Lưu Giác nồng thắm bên nhau, chi bằng hủy hoại nàng, chôn nàng dưới đáy lòng, nếu A La không thuộc về chàng, cũng không thể thuộc về bất kỳ người nào khác! Tử Ly kinh hãi bởi ý nghĩ đó.

Nhưng, đây là biện pháp tốt nhất, là biện pháp tốt nhất để bản thân từ nay được giải thoát khỏi nỗi giày vò của đố kỵ hối hận ngày ngày!

Giết A La, hủy hoại tấm thân tuyệt mỹ nằm trong hố nước xanh màu ngọc bích trên đỉnh tuyết sơn khiến tim chàng chết lặng? Hủy hoại khuôn mặt như ngọc tạc, rớm lệ cầu xin chàng hãy quên nàng để thực hiện giấc mộng đế vương của chàng? Giết tâm hồn khoáng đạt, ngồi trong lòng chàng phóng ngựa như bay trên thảo nguyên? Giết linh hồn đã đồng điệu với chàng trong tiếng sáo tiêu hòa tấu? Giết tiếng cười lảnh lót như chuông bạc?

Hai tay chàng bất giác nắm chặt lan can, ý nghĩ dồn dập như mạch ngầm phun trào trong đầu khiến chàng kinh hãi.

Tử Ly lắc đầu, chàng không làm được. Chàng không làm được sao? Đôi mắt sâu u uất, vậy thì chàng chỉ có một lựa chọn khác. Tử Ly đứng ngây bên ngoài cửa cung, thân hình u ám hòa vào bóng đêm.

Cận vệ nhắc chàng: "Vương thượng, nương nương đã chờ hầu hạ ở tẩm cung".

"Nương nương nào?". Tử Ly không kịp nghĩ.

Cận vệ ngây người, toát mồ hôi, quỳ xuống: "Nô tài tưởng là… tưởng là chính là người Cố tướng quân đưa về…".

"Ô!" Tử Ly đột nhiên buồn cười, A La sau khi trang điểm sẽ như thế nào? Chờ hầu hạ ở tẩm cung ư? Khóe mép chàng khẽ nhếch, hiện ra nụ cười bí hiểm, ánh mắt lại lạnh như băng: "Nói nhảm gì thế! Khốn kiếp! Ai cho các ngươi đối xử với nàng ấy như vậy?!".

Cận vệ sợ hãi dập đầu lia lịa: "Vương thượng tha mạng! Nô tài biết lỗi rồi!".

"Phạt ba mươi trượng, để nhớ kỹ!". Tử Ly hất tay áo, quay người đi vào. Sau khi chia tay Lưu Giác, bị đưa vào Ngọc Long cung, A La vô cùng căng thẳng, sự chờ đợi luôn khiến người ta phải bất an. Nàng không biết Tử Ly sẽ làm thế nào, không biết chàng phẫn nộ đến đâu, không biết chàng đau đớn thế nào? Nàng đã phụ chàng, nàng không thể tiếp nhận chàng. Nhưng, chấp nhận hay không, chuyện đâu phải do nàng quyết định, lại còn Lưu Giác, chàng bị tống vào thiên lao, Tử Ly sẽ đối xử với chàng thế nào?

Bắt đầu từ lúc bước vào Ngọc Long cung, đầu A La bấn loạn bao câu hỏi. Đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, nàng mở mắt ra, bỗng sững người. Trước mặt xuất hiện một đám cung nữ, tay bưng y phục và đồ trang sức tươi cười nhìn nàng.

A La vô thức hỏi: "Làm gì thế này?".

Cung nữ quỳ xuống: "Nô tỳ hầu nương nương chải đầu thay xiêm y!". Nói xong hai người bước đến.

A La giơ tay ngăn: "Không cần!".

"Nương nương nói đùa, cần chứ, nếu không sao có thể hầu hạ vương thượng trong tẩm cung!". Cung nữ bẽn lẽn bước đến. Hầu hạ ở tẩm cung? A La đỏ mặt, hoảng hốt, lùi về sau: "Ai nói ta hầu hạ ở tẩm cung? Đừng có lại gần, ta không muốn động tay đánh nữ nhân!".

Một cung nữ bất chấp, tiến lại gần, giơ tay định kéo nàng, A La lập tức chộp cánh tay nàng ta bẻ ngoặt ra sau. "Ôi, nương nương!". Cung nữ đau đến mức chảy nước mắt.

A La buông tay, bất lực nói: "Đừng lại gần, ta không muốn đánh các ngươi!".

Những cung nữ khác sợ hãi mặt tái mét, quản cung cao giọng: "Nương nương, chúng nô tài thất lễ!".

Liền đó, vẫy tay cả toán cung nữ tiến đến vây lấy nàng.

A La dằn lòng, thủ thế chuẩn bị đối phó. Một cung nữ vừa giơ tay vẩy ra một thứ chất lỏng. A La ngây người, mũi đã hít phải thứ đó, người tức thì mềm oặt không còn sức lực, chỉ kịp trợn mắt mắng: "Đồ hạ lưu!".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!