Chương 34: (Vô Đề)

A La không nhúc nhích, nhắm mắt không muốn trả lời.

Cung nữ hơi cuống, lại khẽ giục: "Sắp đến giờ Tỵ rồi, nương nương".

A La nhổm dậy vớ lấy bình gốm trên bàn ném về phía nàng ta.

Cung nữ hoảng hốt nhảy lên, quỳ gối lui ra.

Hãy để thời gian giết mình từng tý một. A La nghĩ. Nàng không muốn nhúc nhích, dậy làm gì, quanh quẩn mãi cũng vẫn là tòa điện ba bốn chục thước vuông này. Cứ nằm thế này thôi!

Giờ Ngọ ba khắc.

"Nương nương, đến giờ dùng cơm rồi ạ". Cung nữ để thức ăn lên bàn lại giục.

"Không ăn, đi đi!".

Giờ Dậu ba khắc.

Cung nữ lại bạo gan đến gần: "Nương nương, đã một ngày nương nương không ăn gì, ăn một chút đi".

A La nổi đóa, "Nếu ngươi còn dám đến nữa, ta sẽ phạt ngươi nằm sấp!".

Đêm lại đến. A La không thấy đói. Nàng không ngừng ôn lại từng chi tiết mỗi chuyện xảy ra từ lúc bắt đầu đến bây giờ. Thời gian một ngày, cũng chỉ ôn lại đến đoạn mùa xuân đó. Đào hoa yến tưng bừng, lòng vui vui nghĩ tiếp, lập tức nghĩ tới Lưu Giác. Nàng nhắm mắt hồi tưởng từng chi tiết, không muốn bỏ qua bất kỳ cử chỉ nào, câu nói nào của chàng. Kể cũng lạ, mình sống trong tướng phủ sáu năm, ngoài những người trong phủ, không quan hệ với ai, dường như đã quên mình không cùng thời đại với họ.

Lần đầu tiên ra khỏi phủ, chàng có lòng tốt cứu mình, không để mình ngã xuống suối, vậy mà chỉ vì thấy mắt chàng trân trân nhìn bắp chân mình, mình đã ra tay khiến chàng té nhào xuống nước. Đó là do muốn thử mấy chiêu Karate, hay là do tính cách của nữ sinh hiện đại?

Những động tác bật người trên không của chàng thật đẹp mắt, nếu không sợ chàng báo thù, mình đã không kìm được vỗ tay khen.

Chàng cũng thật ngốc, rõ ràng võ công cao cường, vậy mà lại bị mình xỉa một nhát là ngã ngất. Hi hi, đó là tại kế sách giương đông kích tây của mình, tiếp theo là tuyệt chiêu phòng chó sói, đá trúng chỗ hiểm của chàng, lại xỉa tiếp một nhát! A La nghĩ đến đó, miệng bất giác mỉm cười.

Trước khi ngủ thiếp, nàng vẫn còn cười thầm, sao mình lại cướp sạch bạc của Lưu Giác, lưng vốn đầu tiên của mình hóa ra lại có được bằng cách đó! Đáng tiếc, chỗ ngân lượng đến giờ vẫn chưa trả lại cho chàng…

Cung nữ quỳ bẩm báo, A La không ăn đã một ngày, Tử Ly nắm chặt cây bút trong tay, nàng tuyệt thực sao?

"Mặc! Ăn hay không, tùy ý!". Tử Ly cười nhạt. Bụng nghĩ, muội háu ăn như vậy, để xem nhịn được bao lâu, "Sai người, bắt đầu từ ngày mai, cách một canh giờ thay đồ ăn một lần, nguội lại đưa đi!".

Ngày hôm sau, cung nữ không dám đánh thức A La. Nàng bị đánh thức bởi mùi thơm sực nức của thức ăn, vừa mở mắt, đã thấy cung nữ đến bên: "Nương nương dùng cơm được chưa?".

A La lạnh mặt nhìn nàng ta, nhắm mắt, tối hôm qua ôn lại đến đâu rồi? À, mình đánh ngất Lưu Giác ở Đào hoa yến. Hừ, chàng võ công cao cường như thế mà lại bị mình đánh ngất, thật khó tưởng tượng. Nàng mở mắt nhìn ra ngoài, lúc đó cũng thời tiết như thế này. Đáng tiếc, mình không được trở lại thăm rừng đào, không biết hoa đào còn không, bây giờ đã là tháng tư.

A La ngồi dậy, trên người vẫn mặc chiếc váy bị Tử Ly xé rách. Nàng từ từ xuống giường: "Mang quần áo lại đây cho ta".

Cung nữ thấy nàng trở dậy bèn phấn khởi mang quần áo đến, thận trọng thay cho nàng: "Nương nương chải đầu xong, ăn chút gì nhé".

A La không nói, rửa mặt sạch sẽ, không để cung nữ chải tóc ình, tự tay tết bím, cầm một cuốn sách lại lao lên giường.

Cứ cách một canh giờ, thức ăn trên bàn lại thay mới. A La không thèm liếc một lần, đọc sách mệt, nàng lại nằm nghĩ tiếp.

Buối tối, cung nữ lại báo cho Tử Ly.

Vẫn không chịu ăn sao? Tử Ly bắt đầu lo lắng, nghiến răng hỏi: "Nước cũng không uống?".

"Không động một giọt!".

Tử Ly gạt tay hất đổ cốc chén trên bàn. Chàng nhìn những giọt nước trà rớt xuống, tay run run giơ ra đón. A La không ăn không uống, tính mạng của nàng sẽ cạn dần dần như những giọt trà này sao? Nàng thà chết cũng không theo chàng! Ý nghĩ đó cùng với nỗi đau lại dội lên như những con sóng xói vào tim, dai dẳng, triền miên đến tê dại.

Nói sự thực với nàng, thả cho nàng trở về với Lưu Giác, mọi đau đớn chỉ riêng chàng uống cạn? Nhưng, vừa nghĩ đến phải trao A La cho Lưu Giác, chàng sẽ xa nàng từ đây, nỗi đau âm ỉ lại trỗi dậy thúc vào tim chàng. Nỗi nhớ nhung đằng đẵng suốt ba năm ở Biên thành, ký ức vẫn tươi nguyên. Quả thực chàng không muốn nhớ! Quả thực không muốn thả nàng để cả đời ân hận day dứt.

Thả nàng đi, đố kỵ và nhớ nhung sẽ biến thành con sâu độc chui vào cơ thể chàng, gặm nhấm tim chàng, đến khi toàn thân chàng bị đục rỗng, thành cái hố toang hoác, cho đến tàn hơi cuối cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!