Chương 33: (Vô Đề)

Chân núi phía bắc núi Ngọc Thúy, giữa khu rừng rậm rạp thấp thoáng một tòa kiến trúc ngói vàng tường đỏ, trên mái hiên cong có hình con thú cát tường, bên dưới treo một chiếc chuông nhỏ, gió núi thoảng qua phát ra những tiếng "tinh tang" trong vắt lan theo gió. Đó là tòa lạc viện đơn độc trong biệt uyển hoàng gia, thái tử Lưu Giám, lương đệ Lý Thanh Lôi, tiểu công chúa Tâm Nhi đang bị giam lỏng ở đây.

Tâm Nhi còn nhỏ, chỉ thấy ở đây nhỏ hơn hoàng cung rất nhiều, chỉ cần mấy ngày là đi chơi hết biệt uyển, lúc này đang dẩu môi làm nũng Thanh Lôi: "Mẫu phi, ở đây không thích, đưa Tâm Nhi đi chỗ khác được không? Tâm Nhi nghe thấy rất nhiều tiếng chim hót".

"Tâm Nhi ngoan, không được nói thế với phụ vương. Để mấy ngày nữa mẫu phi sẽ đưa con ra ngoài chơi".

Thanh Lôi dịu dàng dỗ dành. Cánh cửa bị đẩy mạnh, Lưu Giám đứng tựa ngoài khung cửa cười lạnh lùng: "Đừng đánh lừa Tâm Nhi, cả đời chúng ta đừng mơ có thể ra khỏi chốn này!".

Tâm Nhi nghe vậy òa khóc, Thanh Lôi buồn bã ôm ấp dỗ dành: "Đừng khóc, Tâm Nhi đừng khóc! Người đâu, đưa tiểu công chúa ra ngoài!".

Một cung nhân dắt Tâm Nhi đi ra. Tiếng khóc xa dần, Thanh Lôi mới thở dài: "Sao phải trút giận lên đầu con trẻ!".

Lưu Giám đi vào phòng ngồi, thẫn thờ nhìn bầu trời bên ngoài, một lát sau, thần sắc đã bình tĩnh: "Ta thực sự không biết ta đã làm sai điều gì mà phụ hoàng lại đối xử với ta như vậy. Chỉ là do mẫu hậu sao? Mẫu hậu đã lập mưu đầu độc mẫu thân của Tử Ly; cũng còn do họ Vương nữa, họ quá lộng quyền, thế lực quá lớn, phụ hoàng buộc lòng phế ta".

Những ngày này Lưu Giám đã nghĩ thấu mọi sự. An Thanh vương chịu giúp Tử Ly, chắc chắn có mật chỉ của phụ hoàng. Bản thân chàng dựa vào các mưu sĩ Đông cung hiến kế, tín nhiệm Vương Yến Hồi mưu lược hơn người, cảm thấy mình và Tử Ly thực lực ngang nhau, tuy nhiên trận Hoàng Thủy khiến chàng hiểu ra, bản thân chàng không hề có kinh nghiệm tác chiến, thất bại cũng là chuyện thường tình.

Chàng rầu rĩ: "Lôi Nhi, nghe nói nhị muội và tam muội của nàng đều vô sự, Lý tướng vẫn đàng hoàng làm tướng gia. Nếu có cơ hội nàng hãy đi đi".

Thanh Lôi hoảng hốt: "Điện hạ sao lại nói thế? Thanh Lôi không bao giờ rời bỏ điện hạ!". Lấy Lưu Giám lâu như vậy, mười ngày sống ở biệt uyển này lại là quãng thời gian nàng thấy thanh thản thoải mái nhất.

Lại nhìn Lưu Giám, chàng giờ đã là phạm nhân, là thái tử bị phế. Tinh thần sa sút, ánh mắt u ám vời vợi nỗi buồn khôn tả, còn đâu tư phong hào hoa ngày nào. Chàng một mình ủ dột, cả ngày không nói, không ăn không uống. Thanh Lôi lo lắng ngày đêm ở bên chàng, cuối cùng trong đêm thứ ba, con người từng là thái tử Ninh quốc ôm lấy nàng bật khóc, khóc vì mẫu hậu của chàng, khóc vì phụ hoàng nhẫn tâm, khóc vì bản thân chàng trở thành vật hy sinh.

Thanh Lôi không biết nói sao chỉ có thể ôm chàng thật chặt, sự nồng nhiệt và quyến luyến của chàng đêm đó khiến nàng nhớ lại những ngày mới vào Đông cung.

Ở biệt uyển thật là tốt, phạm vi hoạt động thu hẹp lại, cũng bớt phải toan tính đối phó. Thanh Lôi đứng lên đi đến quỳ trước mặt thái tử, ngả đầu lên gối chàng, dịu dàng: "Điện hạ, chàng còn nhớ Đào hoa yến không?".

"Nhớ, ta nghe thấy tiếng đàn từ trướng của Lý phủ vọng ra, liền ao ước muốn được người gảy khúc đó làm tri kỷ". Lưu Giám nhẹ nhàng vuốt tóc Thanh Lôi. Thầm nghĩ, bản thân mình đã sớm khao khát quyền lực, ngay tình yêu đơn thuần của Thanh Lôi mình cũng muốn lợi dụng. Bây giờ mình thất thế, nàng vẫn thủy chung.

Thanh Lôi cười khúc khích: "Điện hạ đúng là mắt để đi đâu. Lúc đó Cố Thiên Lâm lựa khúc "Bội lan" thiếp đã biết mình không hy vọng, về cầm ca thiếp và Thiên Lâm cũng ngang tài ngang sức, nàng ấy chơi trước, cho dù thiếp cố chơi khúc khác, cũng không vượt được nàng ấy. Lòng hoảng loạn, nghĩ chàng đang chờ bình phẩm, tay cứ run lên…".

Lưu Giám mỉm cười: "Cho nên, tiểu muội mới thay nàng đánh khúc "Thu thủy"? Chị em nàng giấu được mọi người, kể cả ta".

Chàng đã biết rồi. Thanh Lôi thở dài: "Điện hạ có trách thiếp không? Hôm đó thiếp tự làm tay bị thương là muốn đoạn tuyệt cây đàn để trừ hậu họa. Tinh ma như Vương Yến Hồi sớm muộn cũng nhận ra bí mật, thiếp chỉ không muốn mất đi sủng ái của điện hạ cùng phú quý quyền thế tương lai".

"Lúc ta nghe tiểu muội nàng chơi khúc đó đã cảm thấy lạ, về sau ở Đông cung lại tận tai nghe muội ấy chơi lại khúc "Thu thủy" mới khẳng định đúng là muội ấy". Lưu Giám nhớ lại, đột nhiên lại chuyển sang chuyện khác, mặt rầu rĩ. "Thanh La đã giúp Tử Ly, nếu không đã chẳng diễn tấn trò đó, chuyện Tử Ly và Bình Nam vương vì A La trở mặt với nhau, mặc dù chúng ta có chút nghi ngờ, nhưng cũng không thể hoàn toàn khẳng định.

Một mặt muốn binh mã trong tay cha con An Thanh vương, muốn không đánh mà thắng, một mặt lại lo không có cớ ra tay trước, cho nên trong lúc do dự không lường hết được. Trận ở khe núi Hoàng Thủy nếu chúng ta không đi, cuộc tranh giành với Tử Ly và Bình Nam vương ở Phong thành sau này, ai thắng ai thua cũng khó nói".

Tử Ly và cha con An Thanh vương đã có tính toán. Lưu Giác vừa trở về đã khống chế ba cổng thành, nhưng bản thân chàng cũng có người cài cắm ở triều đình và quân đội, lực lượng này cũng không nhỏ, đều là những người bao năm một lòng trung thành với chàng. Cho dù chàng bị giam lỏng ở biệt uyển, một ngày nào đó cũng có thể bỏ trốn, chỉ cần hô một tiếng lập tức có một đội quân hùng hậu hưởng ứng.

Mắt Lưu Giám nhìn ra xa, chẳng lẽ thái tử như chàng tuy chưa bao giờ cầm binh lại bất tài như vậy? Sai lầm của chàng là ở chỗ quá dựa vào thế lực họ Vương, quá tin vào tài trí của Vương Yến Hồi. Cũng may trước khi đi Hoàng Thủy chàng đã dặn dò cẩn thận, nếu chàng thất bại, những người theo chàng phải án binh bất động, lặng lẽ đợi thời, chưa có lệnh của chàng, không được manh động.

Nếu không, chàng bị giam trong biệt uyển sẽ như ngọn đèn, những người trung thành với chàng sẽ lao tới như thiêu thân để rồi chết trong tay trọng binh của Tử Ly.

Chàng ngưng dòng suy nghĩ, biết Thanh Lôi đang chờ câu trả lời, mỉm cười: "Nàng ngốc quá, sau khi nàng vào Đông cung, ta chưa từng nghe nàng đánh lại khúc "Thuy thủy", sớm tối bên nhau, ta cảm thấy nàng là nữ nhân yên phận, đâu có chí hướng cao xa, khát vọng bay bổng thiên mã hành không như tiếng đàn thể hiện? Thanh La đánh thay nàng, chẳng qua chỉ tác thành duyên phận cho nàng và ta mà thôi. Sao ta không biết ngoài chơi đàn, nàng còn có nhiều tài lẻ như vậy?

Nàng đúng là tài nữ".

Thanh Lôi rơi nước mắt, nỗi niềm bao năm cuối cùng đã hóa giải. Nàng nghẹn ngào: "Điện hạ, Lôi Nhi từ nhỏ kiêu căng, không biết bên ngoài trời đất bao la người tài vô số, nên bụng dạ hẹp hòi không bằng người, không xứng với điện hạ".

"Có nàng ở bên ta đã thỏa mãn rồi. Ngày trước Vương Yến Hồi tự cho là thông tuệ, thích bày mưu tính kế, sau khi lấy ta lại không chịu chăn gối với ta. Nàng ta chỉ cần quyền lực. Phú quý uy quyền ai chẳng thích, chỉ có nàng thực lòng yêu ta. Có lúc thần trí ta mê muội, bởi muốn tranh giành với Tử Ly, nên đã lợi dụng nàng lôi kéo Bình Nam vương. Nàng không trách là đã khiến ta được an ủi rất nhiều rồi".

Ánh nắng xuân chiếu vào trong điện. Hai người tựa vào nhau như đôi chim. Tử Ly cùng một đoàn thị vệ đến biệt uyển, chàng rất hài lòng khi biệt uyển được cảnh giới nghiêm cẩn ngay từ chân núi. Chàng bố trí ở đây một vạn binh sĩ, bao vây toàn bộ biệt uyển, hơn mười ngày vẫn không thấy một chút động tĩnh. Lẽ nào đại ca lại bất tài như vậy, ngay một thuộc hạ trung thành cũng không có?

Chàng không tin!

Cánh cổng biệt uyển từ từ mở ra, cung nhân dõng dạc hô: "Vương thượng giá đáo!".

Lưu Giám dẫn mọi người trong biệt uyển quỳ phục dưới đất, miệng hô: "Tội thần Lưu Giám cung kính nghênh đón vương thượng, vương thượng vạn tuế, vạn vạn tuế!".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!