Trời vừa sáng, Lưu Giác đã dẫn Nam quân bao vây vương cung, Tử Ly cũng đưa năm nghìn Hữu quân đến trước cửa cung. Hai người nhìn nhau, một tướng lĩnh dưới trướng bước ra khỏi hàng, nói vọng vào vương cung: "Thái tử tàn sát huynh đệ, đạo trời không dung, nay đã cúi đầu nhận tội, các người mau mở cổng nghênh đón Ly Thân vương vào cung!".
Vương thái úy xuất hiện trên tường thành vương cung, trầm giọng nói: "Thái tử là người kế vị chính thống, lão phu sao biết không phải các ngươi mưu phản, muốn ép vương cung?".
An Thanh vương thong thả cưỡi ngựa đến, Cố tướng, Lý tướng đã dẫn bá quan văn võ đứng ở trước cổng cung, An Thanh vương trịnh trọng tay nâng một đạo thánh chỉ màu vàng, nói to: "Tiên hoàng có di chỉ, bá quan quỳ tiếp chỉ!".
Mọi người bên ngoài cung môn nhất loạt quỳ xuống, Vương thái úy và cấm quân trên tường thành cũng quỳ theo. An Thanh vương giọng trầm trầm đĩnh đạc đọc: "… tứ hoàng tử Lưu Phi hiền năng thông đạt, xứng đáng kế thừa vương vị… Vương hoàng hậu rắp tâm mưu hại tiên hoàng hậu Hiếu Hiền(1), nay phế làm thường dân, ban cho lụa trắng… Thái tử giáng xuống làm Thanh vương, chuyển ngụ ở biệt viện đông thành suy nghĩ sai lầm của bản thân… Vương thái úy tuổi cao chuẩn y cáo lão hồi hương… Khâm thử!".
Đọc xong thánh chỉ, Cố tướng, Lý tướng và chúng quan lần lượt truyền tay nhau đọc rồi quỳ phục trước ngựa của Tử Ly, miệng hô: "Vương thượng vạn tuế!".
Cha con An Thanh vương và các tướng sĩ tức thì hưởng ứng, đồng thanh hô: "Vương thượng vạn tuế!".
Tử Ly dõng dạc nói: "Các ái khanh bình thân!". Ngữ khí toát lên phong độ của bậc đế vương. Chàng ngẩng đầu hướng lên tường thành hét to: "Vương thái úy còn nghi ngờ gì nữa?".
Vương thái úy miệng hấp tấp nói: "Ý chỉ của tiên vương, hạ thần không biết, xin vương thượng tha tội!".
"Không biết thì không có tội! Ngay tại đây quả vương tuyên hứa, tuyệt đối không truy cứu những người từng theo thái tử!". Tử Ly trịnh trọng nói, tay rút gươm báu, ngón tay vừa vuốt nhẹ, máu tươi ứa ra: "Nếu ta nuốt lời, sau khi chết không được vào hoàng lăng trên đỉnh Ngọc Tượng!".
Lời vừa thốt ra, không ít quan viên thở phào nhẹ nhõm. Bởi có rất nhiều người không biết di chiếu của Ninh vương, nhiều quan lại trong triều bấy lâu trung thành phò tá thái tử Lưu Giám. An Thanh vương cũng thở phào, lúc này đế vị vừa lập, nếu thanh trừng những người khác phe sẽ khiến triều đình rối loạn. Thực ra thái tử cũng không có tội gì lớn, nhưng bị liên đới bởi tội của mẫu thân, hơn nữa việc này Ninh vương đã quyết, trong tay họ cũng không có chứng cứ.
Cửa cung từ từ mở ra. Tử Ly chầm chậm tiến vào, đây là nơi chàng lớn lên từ nhỏ, bao nhiêu năm, hôm nay cuối cùng chàng mới trở thành chủ nhân của nó.
Một cuộc chiến tử thủ vương cung vốn được suy tính kỹ càng, bố trí chu toàn lại thành ra diễn biến hòa bình. An Thanh vương lặng lẽ không nói gì, Lưu Giác tròn mắt kinh ngạc. Cục thế thuận lợi bất ngờ khiến họ rất mực bất an, người họ Vương dễ dàng chịu từ bỏ như vậy sao? Nếu sớm biết suôn sẻ như vậy, đâu cần bỏ thời gian ba năm nghiền ngẫm bố trí? Chàng nhìn cha tư lự không nói, nhìn cánh cửa cung mở rộng và Tử Ly đang được bá quan nghênh tiễn vào cung, tạm thời dẹp bỏ bất an đó, thầm nghĩ, đợi Tử Ly và văn võ bá quan cùng năm nghìn thiết binh của Tử Ly vào cung yên ổn, chàng sẽ đi tìm A La.
An Thanh vương nhận ra tâm tư của con trai, một tay nắm lấy tay chàng, nghiêm giọng: "Không được đi đâu!".
"Cha! Tại sao?". Lưu Giác sốt ruột.
"Ngoan ngoãn đến đại điện đứng chầu cho ta, A La ta sẽ tự sắp đặt, không thiếu một sợi tóc! Chuyện này có uẩn khúc, con trai nghe cha một lần đi!". An Thanh vương trầm giọng.
Lưu Giác vừa bực vừa sốt ruột, dòng suy nghĩ lại quay trở lại. Vốn tưởng người trong cung sẽ tử thủ đến cùng, nhưng hóa ra lại đấm vào chỗ trống, quả là bất thường. Xem ra suy nghĩ của ông già cũng giống mình, chàng liếc An Thanh vương, kìm chế nỗi bồn chồn trong lòng.
Sau khi vào cung, năm nghìn thiết binh nhanh chóng thay thế cấm quân bảo vệ vương cung, công việc hoán đổi diễn ra nghiêm túc trật tự. Tất cả đều thuận lợi.
Vương Yến Hồi chỉnh lại dung nhan, ung dung ngồi trong chính điện Đông cung, mặc cho lớp lớp thiết vệ bao vây bên ngoài. Tất cả cung nhân của Đông cung đều quỳ trước cửa cung.
Tử Ly đứng cạnh ngai vàng trên Kim điện, dõng dạc nói với bá quan: "Còn hai ngày nữa mới là đại lễ đăng cơ, bây giờ quả nhân chưa dám ngồi lên ngai báu. Các khanh vẫn nên ai làm việc nấy theo chức trách, quốc sự mấy ngày này vất vả, phiền Cố tướng, Lý tướng quan tâm". Nói xong chàng cúi chào quần thần bá quan.
Bá quan vội quỳ đáp lễ, Lý tướng lên tiếng trước: "Mặc dù hai ngày nữa mới là đại lễ, nhưng tân vương Ninh quốc đã định, bệ hạ hà tất phải thoái từ?". Chúng thần vội vàng hưởng ứng.
Tử Ly vẫn không chịu, cuối cùng mới nhượng bộ nói: "Vương cung vừa ổn định, triều đình cũng đã phiền hà trăm họ nhiều ngày, các khanh hãy vỗ về dân chúng trước đã…". Rồi chàng ban một loạt mệnh lệnh chính sự, bố trí tuần tra trị an Phong thành, cảnh giới vương cung.
Lưu Giác nhậm chức thống lãnh cai quản nội ngoại Phong thành, chàng tạ ơn xong nhận lệnh rời khỏi vương cung. An Thanh vương sắc mặt mệt mỏi, luôn miệng kêu đau đầu, trở về vương phủ nghỉ ngơi. Ra khỏi cung, đã thấy Lưu Giác đứng đợi bên ngoài: "Cha, A La…".
An Thanh vương bực mình lườm chàng: "Nó không sao đâu!".
Lưu Giác buồn rầu, không gặp được người, sao có thể không sốt ruột? Bực mình vì ông già không chịu nói, chàng ấm ức thúc ngựa bỏ đi. An Thanh vương liếc nhìn vương cung, mắt cười hấp háy, lắc đầu, rồi cũng quay về phủ.
Tử Ly xử trí xong công việc, được cung nhân dẫn vào Đông cung. Trong khoảnh khắc cánh cửa đại điện từ từ mở ra, Vương Yến Hồi chợt thảng thốt, ngây người bất động.
Đến khi người đã đến trước mặt, nàng ta mới sực tỉnh, khoan thai bước đến quỳ trước mặt Tử Ly. Tử Ly nhìn nàng ta rất lâu, cuối cùng nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn nàng!".
Vương Yến Hồi muốn cười, không ngẩng đầu, cũng không trả lời. Tựa hồ nàng ta đang đợi, đợi Tử Ly đỡ nàng dậy, đợi chàng thực hiện lời hứa.
"Nếu không có nàng, ta không nắm được binh quyền, ít nhất cũng không thể nắm binh quyền nhanh như vậy, không có được ba năm mưu hoạch luyện binh. Cho dù đấu với thái tử, được cha con An Thanh vương ủng hộ, được Cố tướng và nhiều trọng thần ủng hộ, cũng sẽ không thuận lợi như vậy, nhanh như vậy!". Tử Ly nói rất thành thực, "Thậm chí, nàng bảo tồn vương cung, không tốn một sĩ tốt, một mũi tên của ta, càng tránh cho Ninh quốc không rơi vào nội chiến tranh giành vương vị".
Vương Yến Hồi vẫn không lên tiếng, trong lòng đột nhiên dội lên trận trận cay đắng. Vì chàng nàng đã cãi nhau một trận kịch liệt với cha, tình thế bức bách, Vương thái úy đành bất lực lựa chọn con đường do nàng sắp đặt, chỉ thở dài than thở: "Rút cục con vẫn là đàn bà!". Tối đó, nàng quỳ phục bái biệt phụ thân, lòng đầy hối hận tủi hổ, hôm nay nàng chỉ có một lựa chọn cuối cùng.
Tử Ly nói tiếp: "Thông tuệ như nàng, có lẽ đã sớm tiên liệu rồi?".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!