Không lâu sau khi thái tử rời phủ An Thanh vương đưa năm vạn Đông quân đi về khe núi Hoàng Thủy "khuyên can", An Thanh vương cũng trang phục chỉnh tề ra chỉ huy trấn giữ Phong thành, giám sát động tĩnh của Đông quân ở ngoại ô.
Không lâu sau, mấy chục bóng đen lẩn vào vương phủ. Thanh tổ được lệnh lưu lại bảo vệ phủ, sau khi nhận được ám hiệu, giao đấu ác liệt với đám người đột nhập ngay trước Tùng phong đường. Những người mới đến rất đông lại toàn cao thủ, nhân lúc giao chiến hỗn loạn, một bóng đen lẩn vào nội đường.
Nghe bên ngoài có tiếng gươm đao, Tư Họa tay thủ trường kiếm, hộ tống A La, chốt chặt cửa phía trong. Đột nhiên "rầm" một tiếng, cửa phòng bị đạp đổ, một toán người áo đen tràn vào: "Tam tiểu thư tướng phủ phải không? Chủ nhân chúng ta có lời nhắn, muốn Tiểu Ngọc sống, phải theo chúng tôi vào cung".
A La kinh ngạc, sắc mặt vẫn không đổi: "Một đứa a hoàn có là gì, chủ ngươi là ai? Muốn giết cứ việc!".
Người áo đen ngạc nhiên, cười: "Chủ nhân ta nói, một a hoàn không đủ, nên đã phải thêm tiểu công chúa".
A La lại cười: "Có phải Vương Yến Hồi hồ đồ không? Tâm Nhi đâu phải con ta, cứ việc giết!".
Người áo đen cả giận: "Sao tiểu thư nhẫn tâm như thế? Ngay đứa trẻ hai tuổi cũng không cứu? Tiểu thư không đi cũng phải đi!". Trường kiếm tức thì chĩa lại.
Tư Họa vung kiếm chặn: "Tiểu thư chạy mau!".
A La hét to: "Ngươi bảo trọng!". Nàng vọt qua cửa sổ như con thỏ, lòng giật thót từng cơn, đầu bấn loạn một câu hỏi. Vương Yến Hồi bắt Tiểu Ngọc từ lúc nào? Lưu Anh chạy đi đằng nào rồi? Nhanh chóng chạy về phía cánh rừng, thầm nghĩ, tìm chỗ trốn tạm đã, đột nhiên nhìn thấy một người ăn vận giống Thanh tổ, phấn khởi chạy đến. Người đó quay đầu không bịt mặt, A La quay phắt người cắm đầu chạy, lòng thầm mắng Thanh tổ toàn đồ óc lợn, không biết chết hết ở chỗ nào.
Nàng vừa chạy vừa hô cứu, người đó cười khẩy, tung người mấy cú đã đuổi kịp A La, giơ tay điểm huyệt. A La cứng người, khuỵu xuống, người đó ôm nàng, huýt sáo ra hiệu, nhanh như sóc rời khỏi vương phủ.
A La khóc không ra nước mắt. Thầm nghĩ, mình không muốn vào cung làm con tin. Lưu Giác chàng ngốc hơn lợn! Sao lại để đám người vô dụng này trong phủ vậy! Đang nghĩ, phía trước đột nhiên lóe ra một thanh kiếm: "Bỏ tiểu thư ra!".
Nàng mừng thầm, mở mắt nhìn, Thanh Ảnh! Mặc dù người của Ô y kỵ thường bịt mặt, nhưng sống lâu trong Tùng phong đường, nàng cũng nhận ra giọng nói và dáng người Thanh Ảnh.
Lúc này những người áo đen và binh sĩ Thanh tổ cũng đến. Gươm của người bịt mặt vừa lay động, đã kề vào cổ A La, khẽ nhích, một vệt máu ứa ra. A La cảm thấy trên cổ hơi buốt, sợ hãi nhìn Thanh Ảnh.
"Chủ nhân ta nói, không đưa được người về thì giết. Cho dù thất bại, cũng phải để hai vị vương gia đau đớn suốt đời"
. Thanh Ảnh nhìn đăm đăm vào người đó, từ cổ A La vọt ra tia máu, người đó vẫy tay, mọi người chừa ra một lối đi: "Chủ ta cũng nói, nếu tam tiểu thư bị mất một sợi tóc, chủ nhân các ngươi sẽ bị một nhát dao".
Người đó cười ha hả: "Vậy còn phải xem chủ ngươi có giữ được mạng trở về hay không!".
A La kinh hoàng, Lưu Giác sẽ xảy ra chuyện sao? Trong lúc lo lắng thầm nghĩ, người áo đen đã đưa nàng đi.
Thanh Ảnh chứng kiến A La bị đưa đi ngay trước mắt, uất ức vung tay chém gẫy gốc cây bên cạnh, than thở: "Chúa thượng trở về, ta chết chắc!".
Quân sĩ ở cổng phía tây Phong thành phi ngựa cấp báo đã nhìn thấy khói hoa màu đỏ, mắt An Thanh vương bừng sáng, quay đầu hỏi Xích Phong: "Người bị bắt đi rồi sao?".
"Vương gia vừa đi khỏi, bọn họ đến". Xích Phong nhẹ nhàng nói, lòng băn khoăn, không nén nổi lại hỏi: "Thanh Ảnh chỉ sợ bị chúa thượng lấy mạng!".
"Hừ, không trách hắn được, có ngươi làm nội gián báo tin, bọn họ phá vỡ phòng thủ của Thanh tổ là bình thường". An Thanh vương nén cười, nét mặt bình thường, tiếp tục hạ lệnh, "Bao vây phủ thái úy, phong tỏa tin tức, ta muốn Vương hoàng hậu và toàn bộ người của Đông cung trở thành câm điếc! Để lọt người nào ta sẽ tìm ngươi hỏi tội!".
"Vâng, vương gia yên tâm. Tin của Cáp tổ rất chuẩn xác, ngoài thái úy tối qua đã vào quân doanh ở đông ngoại ô, người của phủ thái úy và của Đông cung đều bị giam lỏng trong phủ". Xích Phong do dự, "Thuộc hạ không hiểu, tại sao nhất thiết phải để người của thái tử phi bắt cóc tiểu thư?".
"Bởi vì đêm qua trong cung đột nhiên tăng thêm năm nghìn binh mã của thái tử phi, ba cổng thành đã bị phong tỏa, những người này từ trên trời rơi xuống hay sao? Vương cung chúng ta có lịch sử ba trăm năm, trên đỉnh núi có lăng mộ của liệt tổ liệt tông hoàng thất Ninh quốc, sao có thể để Vương Yến Hồi chó cùng dứt giậu, phá hủy vương lăng của chúng ta?".
Xích Phong vẫn chưa hiểu, lại hỏi: "Nhưng, tiểu thư đi thế này, chẳng phải lành ít dữ nhiều sao?".
Mạo hiểm là tất yếu, nhưng như vậy có thể khiến Vương Yến Hồi tưởng rằng tam tiểu thư mới là quân bài quan trọng mà bỏ qua những cái khác. Lúc đầu để Lưu Giác và Tử Ly trở mặt mục đích là muốn chứng tỏ tầm quan trọng của A La trong lòng hai người đó". Mắt An Thanh vương lộ vẻ phức tạp: "Ta muốn vương cung nguyên vẹn, không suy suyển dù chỉ một ly! Đi đi, làm theo lệnh cho ta!".
"Vâng!".
Mắt An Thanh vương nhìn về phía xa. Không biết tình hình chiến sự thế nào, mặt trời đã tới đỉnh đầu, trưa rồi. Tại đại bản doanh ở đông ngoại ô, Vương thái úy cũng sốt ruột chờ tin đại thắng từ phía thái tử ở khe núi Hoàng Thủy, chỉ cần nhận được tín hiệu mong đợi, ông ta sẽ lập tức dẫn quân về cổng đông thành, bụng nghĩ Nam quân mất chủ tướng, chỉ dựa vào một mình An Thanh vương chắc chắn đành bó tay chịu trói. Hơn nữa, An Thanh vương đứng về phía nào hiện vẫn chưa chắc chắn.
Một binh sĩ từ ngoài vào cấp báo: "Báo! Đã nhìn thấy tín hiệu của vương cung!".
Mắt Vương thái úy sáng lên, vui mừng, bước vội ra ngoài bản doanh, nhìn về phía bắc, trên bầu trời phía vương cung đám khói hoa màu xanh vừa bay lên. Ông ta thở phào, con gái đã bắt được tam tiểu thư tướng phủ vào cung. Giờ Mùi sáu khắc, trên bầu trời phía tây cuối cùng vọt lên một làn khói xanh, ngưng tụ trên không, luẩn quẩn mãi chưa tan.
Vương thái úy bụng vui như mở cờ, vội hạ lệnh: "Thái tử điện hạ đã đại thắng ở khe núi Hoàng Thủy! Đông quân hãy theo ta vào cổng đông thành!".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!