Chương 84: Phiên ngoại - Năm mới

Editor: phiên ngoại mới nhất ngày 16/02/2026 nên tui up trước mấy phiên ngoại khác. Chúc mừng năm mới mọi người

Cách Tết còn chưa được hai ngày thì lúc Trần Chiếu Lai xào rau không cẩn thận bị bỏng tay.

Hôm đó buổi trưa trong quán có một bàn gọi món cá dưa chua, đã làm xong chuẩn bị bưng ra, đến bước cuối rưới dầu ớt nóng lên thì Đào Đông Lĩnh không để ý, quay người với tay lấy khăn. Trần Chiếu Lai sợ dầu bắn vào cậu, vội vàng kéo mạnh về phía mình, dầu nóng trong nồi hắt ra, bắn lên mu bàn tay anh một mảng.

Trần Chiếu Lai hít vào một tiếng, Đào Đông Lĩnh giật lấy cái khăn trong tay, lao tới nắm cổ tay anh kéo ra bên vòi nước xả nước lạnh, vừa xả thì trên mu bàn tay đã nổi lên mấy cái bọng nước lớn.

"Không được, phải đến trạm y tế." Đào Đông Lĩnh tắt lửa trên bếp, kéo Trần Chiếu Lai đi ra ngoài. Trần Chiếu Lai nói: "Không sao đâu, chỉ bỏng chút da thôi, đừng làm quá lên."

"Đi trạm y tế!" Lông mày Đào Đông Lĩnh nhíu chặt, anh kéo Trần Chiếu Lai rất gấp, lòng nóng như lửa đốt, giọng cũng cao lên.

"Vậy đợi một lát đã," Trần Chiếu Lai dỗ dành cậu, "phía trước vẫn còn khách đang ăn, đợi họ đi rồi hẵng..."

Đào Đông Lăng bưng bát cá dưa chua ra sảnh trước, "Mã ca," cậu nói với mấy người ở bàn đó mà từ sớm đã quen biết, "chút nữa em với anh Lai ra ngoài có việc, lúc các anh ăn xong giúp em kéo cửa cuốn xuống là được, không cần khóa."

"À, được thôi, vậy bao nhiêu tiền tôi chuyển trước cho cậu, hai người cứ bận việc của mình đi."

"Được, cảm ơn nhé!"

Hai người vừa lên xe thì mặt Đào Đông Lĩnh trắng bệch. Cậu vừa lùi xe, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn tay Trần Chiếu Lai.

"Thật sự không sao đâu, em đừng lo, Đông Lĩnh, anh không đau." Trần Chiếu Lai nói.

"Biết anh không đau," Đào Đông Lĩnh ngậm một điếu thuốc trên miệng, không châm lửa, "em đau."

Điếu thuốc kẹp trên môi đã bị cắn dẹp, Trần Chiếu Lai châm lửa cho cậu, rồi tựa lưng vào ghế, không nói gì.

Vết bỏng không sâu, nhưng diện tích khá lớn. Lão Vương chích vỡ bọng nước, xử lý xong bôi thuốc, nói: "Mấy hôm nay cố gắng giữ khô, đừng dính nước, chăm thay thuốc, đợi đóng vảy rồi sẽ khỏi. Ước chừng sẽ để lại chút sẹo, nhưng cũng không sâu, không vấn đề gì lớn."

Đào Đông Lĩnh chẳng để tâm có sẹo hay không, cậu chỉ nhớ Trần Chiếu Lai sợ đau, còn đau hơn mấy vết rạch bình thường nhiều, cứ giục lão Vương kê thêm thuốc giảm đau.

Trần Chiếu Lai là lính xuất ngũ, người trong thôn tám chín phần đều biết, chút vết thương này mà còn làm như quý giá lắm sao? Lão Vương nhìn Trần Chiếu Lai một cách ngoài ý muốn: "Kê à?"

Trần Chiếu Lai cười, nói: "Vậy thì kê đi."

Trên đường về, Đào Đông Lĩnh không nói gì, nhưng cậu không nói Trần Chiếu Lai cũng biết, việc trong tiệm năm nay đừng mong anh động tay vào nữa, ngay cả rửa mặt tắm rửa, Đào Đông Lĩnh cũng sẽ không cho anh cơ hội tự làm.

"Nếu em giận anh, anh nhận. Đông Lĩnh, nhưng nếu em giận chính mình, rồi đem chuyện anh bị bỏng này đổ hết lên đầu mình, anh sẽ không vui đâu." Đến nhà, xe vừa dừng lại, Trần Chiếu Lai nói một câu như vậy. Trong lòng Đào Đông Lĩnh nghĩ gì anh không cần hỏi cũng biết, anh không thích cậu như thế.

Đào Đông Lĩnh nhìn anh, nói: "Anh Lai, em có phải ngốc không? Rõ ràng anh đang bận ở đó, em lại không để ý, còn đưa tay ra, nếu không phải anh vì bảo vệ em, nồi dầu đó đã đổ lên tay em rồi......"

"Thế thì anh đau chết mất, nếu bỏng là em, năm nay anh khỏi sống nữa." Trần Chiếu Lai cười.

Đào Đông Lĩnh hít hít mũi: "Em cũng đau, anh Lai, em đã đau chết rồi."

"Anh biết," Trần Chiếu Lai khẽ vỗ nhẹ lên mặt cậu, "cho nên bỏng không phải em, anh lời rồi." Nói xong anh đẩy cửa xuống xe.

Đào Đông Lĩnh đuổi theo liền sốt ruột: "Anh lời cái gì chứ? Anh nói linh tinh gì thế!"

"Anh nói tối nay anh muốn ăn gỏi gà xé, đậu que xào khoai tây, còn có canh nấm." Trần Chiếu Lai đóng cửa xe, Đào Đông Lĩnh bước tới nhìn anh, không lên tiếng.

"Được không?" Trần Chiếu Lai nhếch khóe môi.

"Hết rồi?" Đào Đông Lĩnh hỏi.

"Hết rồi."

"Chỉ có vậy thôi? Không còn gì nữa à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!