Chương 81: Phiên ngoại - 521, Anh yêu em

Ngày 21 tháng 5 * năm nay, Đào Đông Lĩnh đã lên kế hoạch từ rất lâu, chuẩn bị cho anh Lai trò kinh hỉ thật lớn.

*Trung Quốc ghi tắt ngày tháng chỉ có số, ngày 21 tháng 5 ghi tắt là 521 (đọc là wǔ èr yī), đọc gần giống với wǒ ài nǐ (), nghĩa là "anh yêu em". Những ngày như này cũng xem như là ngày lễ của các cặp đôi.

Hai người ở bên nhau mấy năm thì Trần Chiếu Lai cũng nhận ra rằng, cái tên Đào Đông Lĩnh chưa từng yêu nhưng lại thuộc kiểu não yêu đương này coi trọng các loại ngày lễ đến mức khó mà hiểu nổi. Mấy ngày lớn như Tết hay Trung thu thì không nói, ngọt ngào dính lấy nhau cũng bình thường, mấu chốt là có những ngày vốn là lễ tình nhân hay là không phải lễ tình nhân đều thế, hễ là một ngày lễ là cậu cũng phải ăn mừng, nào là Tết Đoan Ngọ*, Lạp Bát**, Trùng Dương***, đáng sợ nhất là Thanh Minh****.

Sáng hôm đó vừa mở mắt, Đào Đông Lĩnh còn mơ màng ôm Trần Chiếu Lai nói: "Anh Lai, hôm nay mình ăn lễ nhé..."

*Tết Đoan Ngọ: diễn ra vào mùng 5 tháng 5 âm lịch, còn gọi là "Tết diệt sâu bọ". Ở Việt Nam thường ăn rượu nếp, trái cây để "giết sâu bọ" trong người.

**Lạp Bát: lễ ngày mùng 8 tháng 12 âm lịch (chủ yếu trong văn hóa Trung Quốc), nổi bật với món cháo Lạp Bát – cháo nấu từ nhiều loại đậu, ngũ cốc.

***Trùng Dương: ngày mùng 9 tháng 9 âm lịch, còn gọi là Tết Trùng Cửu; truyền thống là leo núi, uống rượu hoa cúc, cầu bình an và trường thọ.

****Tết Thanh Minh: ngày con cháu đi tảo mộ, viếng mộ tổ tiên, dọn dẹp phần mộ và tưởng nhớ người đã khuất.

Trần Chiếu Lai nói: "Em thì ăn lễ gì?"

Đào Đông Lĩnh tỉnh táo lại một chút, nói: "Ý em là, hôm nay mình lên sau núi, cùng ba mẹ mình ăn lễ."

Trần Chiếu Lai vừa thở phào nhẹ nhõm, Đào Đông Lĩnh lại bổ thêm một câu: "Thế anh có chuẩn bị quà cho em không?"

Trần Chiếu Lai tức đến bật cười: "Thanh Minh anh chuẩn bị quà gì cho em đây?"

Đào Đông Lĩnh nói: "À... anh làm tượng trưng chút cũng được mà."

Trần Chiếu Lai nói: "Em tránh ra đi, tượng trưng tượng ơ, anh phải dậy rồi."

Đào Đông Lĩnh ôm người không chịu buông, hừ hừ, dính chặt người, cuối cùng bị Trần Chiếu Lai đè lại hôn cho một trận mới chịu yên.

21 tháng 5  thì càng không cần nói, nhất định phải ăn mừng, không là Đào Đông Lĩnh làm loạn.

Trần Chiếu Lai trước đó mấy ngày đã lên mạng tìm đủ thứ, đặt sẵn hành trình. Anh đặt vé một khu vui chơi lớn mới xây ở huyện, hai vé người lớn trọn gói. Tàu lượn siêu tốc, thuyền hải tặc, thang rơi tự do... đủ loại k*ch th*ch, còn có chèo thuyền nhỏ, cầm kẹo bông đi dạo vườn thực vật, ngồi vòng quay ngắm cảnh, ăn tối trong nhà hàng lãng mạn... Trần Chiếu Lai đều làm sẵn kế hoạch. Những thứ Đào Đông Lĩnh chưa từng được chơi từ nhỏ, những thiếu hụt trong tuổi thơ, anh đều chuẩn bị bù đắp cho cậu.

Anh giữ bí mật, trong lòng vui vẻ. Đào Đông Lĩnh còn hào hứng hơn, sáng sớm đã hí hửng. Hai người thu dọn xong xuống lầu, Đào Đông Lĩnh nói: "Anh Lai, để em lái xe, anh nghỉ đi." Cái tên này tối qua giày vò người ta đến nửa đêm, Trần Chiếu Lai chiều theo cậu, lúc này phía sau vai còn in dấu răng nóng rát.

"Được, em lái đi." Trần Chiếu Lai cười ngồi ghế phụ.

"Anh nói xem mấy cặp tình nhân bây giờ cũng ghê thật, quanh năm nghĩ ra bao nhiêu ngày lễ như vậy, sao mà ăn mừng hết được, đúng không anh Lai." Đào Đông Lĩnh mặc áo thun trắng, một tay đặt trên vô lăng, kính râm che nửa khuôn mặt, nhưng không che nổi hàm răng trắng đang cười toe toét.

Rõ ràng là cố ý trêu người, Trần Chiếu Lai cười nói: "Yêu đương thì cũng phải có dáng vẻ yêu đương chứ? Thể hiện tình cảm, để lại kỷ niệm tình yêu vào những mốc này, cũng rất đẹp mà."

"Nhưng tốn tiền còn tốn công sức, lớn cả rồi mà, không hiểu chuyện, đúng không anh Lai?"

Trần Chiếu Lai liếc cậu một cái, nói: "Cũng được, có vài người vốn dĩ không lớn nổi, chỉ có thể chiều thôi."

Đào Đông Lĩnh cười đến mức khỏi phải nói.

Xe đến ngã rẽ vào huyện, đáng ra phải rẽ, nhưng Đào Đông Lĩnh lại lái thẳng lên cao tốc. Trần Chiếu Lai nói: "Đi nhầm rồi à, không sao, phía trước tìm lối ra quay lại là được."

Anh cầm điện thoại định đặt lại định vị, Đào Đông Lĩnh đưa tay ấn xuống, cười nói: "Không nhầm, người quanh năm chạy trên đường như em sao có thể nhầm, anh cứ theo em là được."

Trần Chiếu Lai khẽ nhíu mày, cười nhìn cậu.

Đào Đông Lĩnh thần bí nói: "Em cũng để lại cho anh chút kỷ niệm tình yêu, anh Lai."

"Thế vé anh đặt thì sao?"

Đào Đông Lĩnh nói: "Hạn còn lâu mà, mình để Quốc tế Thiếu nhi đi, em là ngày 1 tháng 6 cũng phải ăn mừng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!