Sáng ngày Quốc tế Lao Động Một tháng Năm, Đào Úy đột nhiên gọi điện nói không về nữa. Đào Đông Lĩnh vốn đã chuẩn bị buổi chiều ra ga đón cô, kết quả bên kia phút chót lại đổi ý, đi cùng mấy cô bạn thân ra ngoài chơi mấy ngày.
Đào Đông Lĩnh hoàn toàn không có ý kiến. Hỏi rõ lộ trình và các sắp xếp xong liền "ừ" một tiếng, trực tiếp chuyển cho cô năm nghìn tệ, kèm theo tám chữ: [Ăn ngon chơi vui, chú ý an toàn.]
Qua hơn nửa tiếng, Đào Úy thong thả nhắn lại hai câu: [Anh à, Ví nhỏ của anh cũng dày thật đấy, Anh Lai của em nuôi anh tốt thật ấy...]
Đào Đông Lĩnh nhìn điện thoại cười hai tiếng, Trần Chiếu Lai từ tiền sảnh đi vào, bưng khay đặt vào bồn nước, mở vòi rồi hỏi: "Cười cái gì đấy?"
Đào Đông Lĩnh đang chuẩn bị nấu ăn, vốn định chiều đón Đào Úy về làm cho cô một bữa ngon, lúc này đặt công việc trong tay xuống, nói: "Đào Úy không về lễ Một tháng Năm nữa."
"Sao vậy?" Trần Chiếu Lai quay đầu hỏi.
"Đi chơi với bạn học. Bình thường áp lực học hành lớn, hiếm khi được thư giãn, chơi thì cứ chơi, cũng tốt."
"Ừ." Trần Chiếu Lai cũng không có ý kiến.
Đào Đông Lĩnh nói: "Thế mấy món này xử lý sao?"
"Chuẩn bị xong thì cho vào tủ lạnh trước, tối mang sang nhà chú Hai làm."
"Ừ."
Trần Bằng mùng Năm trường không sắp xếp gì, cũng không về. Thanh niên trong trấn đi làm xa, đến dịp nghỉ lễ đều dắt cả nhà về, Đào Chiếu Lai và Đào Đông Lĩnh không thể để hai bác già bên kia nhìn người ta náo nhiệt mà buồn được.
Hai người đang dọn dẹp thì phía ngoài cửa trước có hai người cười nói rôm rả đi vào.
"Đông Lĩnh, anh Lai hôm nay bận à?" Người đến là hai nhân viên phục vụ của một quán ăn phía Nam. Trần Chiếu Lai ngẩng đầu, cong môi một cái, tay vẫn không ngừng làm việc.
Ông chủ bên quán đó cũng là người quen trong trấn, các nhà ngày thường tuy không qua lại nhiều, nhưng cúi đầu ngẩng đầu gặp nhau đều chào hỏi, người ở chỗ nhỏ cũng không có ý cạnh tranh quá lớn, quan hệ giữa các nhà đều khá tốt.
"Anh Lĩnh hôm nay có lên huyện không? Tiện thì chở tụi em với, bọn em cũng nghỉ mấy ngày, định đi dạo."
Đào Đông Lĩnh nói: "Hôm nay không đi đâu, các cô bình thường đã bận thế rồi, nghỉ lễ thì ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi, cứ chạy lên huyện làm gì."
"Đi đi," một người cười nói, "mời anh uống trà sữa, lần trước anh chẳng bảo trà sữa ngon à?"
"Lần trước..." Đào Đông Lĩnh không hiểu sao lại theo bản năng liếc nhìn Trần Chiếu Lai một cái. Trần Chiếu Lai đang cho đồ ăn vào tủ lạnh giữ tươi, cảm nhận được ánh mắt của cậu, khóe môi khẽ cong lên.
"Không ngon," Đào Đông Lĩnh nói, "tôi không thích uống cái đó, ngọt quá."
"Vậy anh muốn ăn gì uống gì bọn em mời, không để anh chạy không được chứ?" Con gái làm phục vụ thì tính cách thường thoải mái, người hướng nội khó mà làm được việc này. Trong lời nói của cô gái mang theo sự nhiệt tình: "Đi đi anh Lĩnh, ngày nào cũng ở trong tiệm chán lắm, đi dạo một vòng trong huyện đi."
"Thật sự không đi," Đào Đông Lĩnh nói, "hai người hỏi xem ai đi thì quá giang đi, bên tôi còn phải làm việc, không đi được."
"... Thật không đi à?" Hai cô gái có chút thất vọng.
"Ừ." Đào Đông Lĩnh tay vẫn làm việc không ngừng, đầu cũng không ngẩng lên.
"Vậy lần sau nhé, lần sau lại đến tìm anh." Hôm nay ăn diện xinh xắn thế này, coi như phí công rồi.
Đào Đông Lĩnh nói: "Để sau đi."
Hai cô gái dùng dằn bỏ đi.
Đào Đông Lĩnh quay đầu xem Trần Chiếu Lai, cả một lúc lâu Trần Chiếu Lai cũng không lên tiếng, dọn dẹp thớt, nhấc thùng rác đi ra sân sau.
Đây là lần thứ mấy rồi? Anh đứng dựa tường châm điếu thuốc, trong lòng nghĩ.
Từ lúc Đào Đông Lĩnh đến đây, cũng đã lâu rồi, Người xung quanh đều truyền nhau tiệm Trần Chiếu Lai có một cậu em họ ở xa đến, cậu nhóc này thật thà mà cũng rất được việc, đúng là một trợ thủ đắt lực. Hơn nữa cậu này ngoại hình cũng rất được, nhìn rất khỏe khoắn, ở tiệm không biết thế nào mà lại có một sức hấp dẫn khó nói thành lời. Mấy cô gái ở tiệm kế bên trước giờ hiếm khi qua lại mà giờ thì cứ cách ba năm hôm lại chạy sang một lần, có việc hay không cũng chạy sang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!