Chương 49: Có chết cũng không

Nửa đêm đầu là Đào Đông Lĩnh lái, nửa sau là Trần Chiếu Lai lái.

Ban đầu Đào Đông Lĩnh nhất quyết không cho anh lái, Trần Chiếu Lai nói:

"Em đừng làm lớn chuyện nữa."

Đào Đông Lĩnh hơi bị ám ảnh với câu này, nhất thời không phản ứng kịp, há miệng lắp bắp nhìn anh.

Trần Chiếu Lai nói tiếp:

"Nếu đều để em lái, vậy anh theo em làm gì? Anh về còn có thể nghỉ, em chẳng phải đi thẳng luôn sao?"

Đào Đông Lĩnh nói:

"Anh còn bị thương..."

"Thương cái gì." Trần Chiếu Lai cười cười.

"Đừng nghĩ mãi chuyện này nữa. Anh lỡ nói với em làm gì. Em nằm ngủ đi, ban đêm xe ít, chắc không tắc đường đâu."

Đào Đông Lĩnh thật sự ngủ.

Ban đầu cậu còn nửa tựa ở ghế phụ, định nói chuyện với Trần Chiếu Lai cho anh đỡ buồn ngủ khi lái đêm. Kết quả qua mười hai giờ, cậu ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Chuyện này với Đào Đông Lĩnh là rất hiếm. Chỉ cần ở trên xe, chỉ cần chạm vào vô lăng, tinh thần cậu luôn ở trạng thái đầy năng lượng. Trước kia thỉnh thoảng chú họ đi cùng, hai người thay nhau lái, cậu ngủ ở ghế sau cũng chỉ ngủ nửa tỉnh nửa mê, hễ có động tĩnh gì là tỉnh ngay. Sau này lưng chú họ không ổn nữa, thuê thêm người thì chi phí quá cao, Đào Đông Lĩnh tự lái một mình, nhưng cậu chưa bao giờ lái xe khi mệt, hễ buồn ngủ là tìm chỗ dừng nghỉ, dưỡng đủ tinh thần rồi mới đi tiếp.

Kiểu ngủ say trên chiếc xe đang lao vun vút thế này, có lẽ là lần đầu tiên.

Có lẽ... là vì người bên cạnh là Trần Chiếu Lai.

Trần Chiếu Lai lái xe rất vững, cũng nhanh hơn Đào Đông Lĩnh. Lần này họ không đi quốc lộ, toàn bộ là cao tốc. Đào Đông Lĩnh bị tiếng phanh hơi làm cho tỉnh giấc, dụi mắt ngồi dậy thì phát hiện xe đã dừng ngay trước cửa tiệm của Trần Chiếu Lai.

"Đù má..." Cậu quay đầu nhìn Trần Chiếu Lai, "Em ngủ suốt đường luôn hả??"

"Ừ." Điếu thuốc trong miệng Trần Chiếu Lai còn nửa cây, hai khuỷu tay anh chống lên vô lăng, nhìn Đào Đông Lĩnh cười. "Ngủ như heo, anh dừng xe giữa đường đi giải quyết mà em còn chẳng tỉnh."

"Sao anh không gọi em? Anh lái xe suốt cả đêm đó."

"Cố ý không gọi." Trần Chiếu Lai thẳng lưng, vươn cổ một cái, cười nói: "Thức trắng một đêm chẳng là gì. Hồi trẻ anh làm nhiệm vụ nằm vùng, có lần bò trong bãi cỏ ba ngày ba đêm không ngủ đó"

Anh đẩy cửa xe, nhảy xuống. Đào Đông Lĩnh phủi chiếc áo khoác đang đắp trên người, ôm theo rồi cũng xuống xe.

"Hồi trẻ sao so được, anh giờ hơn ba mươi rồi."

"Hơn ba mươi thì anh cũng không buồn ngủ" Trần Chiếu Lai vừa cười vừa đi mở cửa cuốn phía trước. Đào Đông Lĩnh kéo anh lại: "Anh mở cửa sân sau, em lái xe vào."

"Em không đi ngay à? Anh làm cho em chút đồ ăn trước."

"Chiều em mới đi, anh ngủ trước đi."

"Ngủ không nổi, còn cả đống việc."

"Anh tính thử xem bao lâu rồi anh chưa ngủ?" Đào Đông Lĩnh sa sầm mặt, lấy chìa khóa từ tay anh tự đi mở cổng sân. "Hôm nay không bán, anh lên lầu nằm đi, để em nấu."

Đào Đông Lĩnh thương người ta đến hỏng đầu rồi, quên mất chuyện nấu nướng này chẳng khác nào múa đao trước mặt Quan Công. Cậu lái xe vào sân, khóa cổng lại, rồi đẩy Trần Chiếu Lai lên lầu.

Trần Chiếu Lai cười: "Ở chỗ anh còn cần em nấu à?"

Đào Đông Lĩnh nói: "Anh nấu là công việc, là kiếm sống. Em thì khác, em là..." Cậu vừa mở cửa phòng vừa nghĩ, rồi vỗ tay cái bốp, "Tình yêu! Đúng, em là tình yêu, rửa tay vào bếp vì người mình yêu, nghe bao giờ chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!