Suốt quãng đường tiếp theo, Đào Đông Lĩnh không để Trần Chiếu Lai chạm vào vô lăng thêm lần nào nữa. Cậu hạ thấp lưng ghế phụ cho anh nằm, cởi áo khoác phủ lên người anh, bảo anh nhắm mắt nghỉ ngơi. Trần Chiếu Lai mặc cậu muốn làm gì thì làm, nếu như vậy có thể khiến trong lòng Đào Đông Lĩnh dễ chịu hơn, anh cũng chẳng nói thêm lời nào.
Hơn tám giờ tối, xe dừng dưới lầu nhà chú họ. Đào Đông Lĩnh lên trả chìa khóa, Trần Chiếu Lai đứng chờ dưới lầu.
Chú hỏi cậu ăn cơm chưa, Đào Đông Lĩnh nói rồi. Thím họ vội đòi hâm nóng ít đồ ăn cho cậu, Đào Đông Lĩnh xua tay:
"Không cần không cần, khỏi phiền ạ, cháu còn phải về thu dọn đồ, cháu đi trước nhé chú, thím!"
Bà thím còn định hỏi thêm mấy câu xem Đào Đông Lĩnh có liên lạc với Đường Dĩnh chưa, nhưng cậu chạy còn nhanh hơn thỏ, phóng một mạch xuống lầu.
"Đi!" Cậu từ bậc thềm nhảy phắt tới trước mặt Trần Chiếu Lai, giơ tay khoác lấy vai anh.
"Giờ đi đâu?" Trần Chiếu Lai cười hỏi.
"Về chỗ em, thu dọn chút đồ mang theo trên đường, rồi sang bên xưởng. Xe đều chất hàng xong rồi, tối nay đi luôn."
Hai người cùng ra khỏi cổng khu nhà, Đào Đông Lĩnh nhìn quanh một vòng, rồi rẽ thẳng vào tiệm thuốc bên cạnh, Trần Chiếu Lai khựng lại một chút.
Chẳng bao lâu sau, Đào Đông Lĩnh xách một túi nylon đi ra, hai người cùng ra ven đường đón xe.
"Mua gì vậy?" Trần Chiếu Lai hỏi.
"Thì..." Đào Đông Lĩnh ngậm điếu thuốc, liếc nhìn cái túi, hạ giọng nói:
"Mua ít thuốc bôi, rồi thuốc uống kháng viêm các kiểu."
Trần Chiếu Lai cười, lắc đầu.
"Sau này em tuyệt đối sẽ không như vậy nữa." Đào Đông Lĩnh lấy điếu thuốc khỏi miệng, nói khẽ:
"Em tuyệt đối tuyệt đối sẽ không để anh bị thương thêm lần nào nữa. Lần này coi như em nợ anh, em bảo đảm không có lần sau, anh Lai..."
Trần Chiếu Lai giơ tay xoa một cái lên sau đầu cậu, không nói gì.
Hai người bắt taxi về phòng trọ của Đào Đông Lĩnh. Cậu lấy chìa khóa mở cửa, tay vẫn vịn tay nắm, nghiêng người tránh sang một bên để Trần Chiếu Lai đi vào trước.
Đó là một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách trang trí đơn giản. Tuy nhỏ nhưng vì không có mấy đồ đạc nên trông hơi trống trải. Ngay cửa là tủ giày, phía dưới để mấy đôi giày, phía trên vứt mấy món linh tinh tiện tay. Đi vào hướng chéo đối diện, sát tường là bàn ăn với hai chiếc ghế; cửa kéo phòng bếp hé mở, mặt bếp sạch bong. Trần Chiếu Lai liếc qua một cái, trên bàn bếp đến hộp gia vị cũng không có, đoán là bình thường Đào Đông Lĩnh gần như không nấu ăn ở nhà.
"Chỗ em dọn dẹp cũng sạch đấy." Trần Chiếu Lai nói.
"Bình thường thím em qua giúp em thu xếp một chút, mỗi tháng em ở nhà cũng chẳng được mấy ngày, sao có thể bừa bộn được?" Đào Đông Lĩnh đẩy anh đi vào trong.
Giữa phòng khách, sát tường là một chiếc sofa vải, đối diện là tivi treo trên bức tường trắng. Trước sofa là bàn trà nhỏ, bên cạnh có một chiếc ghế thấp, một thùng rác lót túi mới, góc tường đặt cây nước uống. Trong nhà chỉ có từng ấy thứ, ngoài ra không còn gì nữa.
Cuộc sống độc thân đúng là hơi lạnh lẽo, nhà chẳng ra nhà, giống ký túc xá đơn giản hơn.
Cửa phòng ngủ mở sẵn. Đào Đông Lĩnh đẩy Trần Chiếu Lai vào, định bôi thuốc cho anh. Trần Chiếu Lai nói:
"Không cần đâu, không nghiêm trọng."
Đào Đông Lĩnh không chịu, kéo anh vào, giơ tay tháo thắt lưng của anh. Trần Chiếu Lai nắm lấy tay cậu, đưa lên môi hôn nhẹ một cái, nói:
"Thật sự không nặng đến vậy đâu, Đông Lĩnh. Em chỉ là... lần đầu nên chưa quen lắm, hơi khó chịu thôi, không có gì khác."
"Em phải nhìn rồi mới yên tâm." Đào Đông Lĩnh kiên quyết.
"Đông Lĩnh," bây giờ trong lòng Trần Chiếu Lai có gì cũng không né tránh nữa, nói thẳng:
"Lần đầu đến chỗ em, anh không muốn... làm mấy việc đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!